Posts Tagged ‘poems’

Xmas Afternoon!

Tháng Mười Hai 24, 2006

The Island is bobbing inside the fog. The sheets of fog quietly and slowly drop the real and unreal into the soul. The lonely colours are floating in the sky. Xmas comes from the children’ eyes.

Only me, attending the ceremony of a church. Could not remember even the sentence learnt by heart. Hurriedly hide myself inside the hymn’s melody. Raise the eyes to God, feeling the life is too immense. You are so far away. The time seems stopping from 4 directions of the universe. The philosophy slightly floats inside the imagination. Feeling moved about STAYING or GOING HOME.

“Hark, the herald angles sing” – The only recessional hymn that I could sing. Closing the book, fret intensively about the innermost feeling. Directing towards the little town, opening the soul together with the fog…

Đảo Quốc bồng bềnh trong khói sương. Từng áng sương mờ cứ lặng thầm thả vào hồn người những hư và thực. Trời lãng đãng những mãng mầu cô lẻ. Giáng sinh về trong từng ánh mắt trẻ thơ.

Chiều một mình dự lễ Nhà Thờ. Không nhớ nỗi một câu Kinh đã thuộc. Vội vã nép mình vào từng giai điệu Thánh Ca. Ngước mắt nhìn Chúa, thấy đời mênh mông lắm. Người xa xôi đến vô cùng. Bốn cõi Thiên Hà thời gian như ngừng chảy. Triết lý nhè nhẹ trôi trong trí tưởng. Chạnh lòng những Ở và Đi.

“Hark, the herald angles sing” – Bài kết của buổi Lễ mà mình có thể hát. Gấp trang sách lại, sao cứ mãi vấn vương một nỗi niềm. Hướng về phố nhỏ, mở lòng cùng áng sương bay…

Advertisements

THE SADNESS

Tháng Mười 4, 2006

THE SADNESS

The time will teach us how to understand the values of life, feel more about the beauty appeared and disappeared around us, understand more and more about the plight and obstacles of the life and society, be strongger to adapt to the living, studying and working environment, in order to apporoach to the target we wish to obtain.

Thời gian sẽ dạy cho ta hiểu hơn nhiều về giá trị của cuộc đời, cảm hơn nhiều về cái đẹp luôn ẩn luôn hiện bên mình, hiểu hơn nhiều về thân phận và trở ngại của cuộc sống và xã hội, nghị lực hơn nhiều để hòa nhập với môi trường sống, học tập và làm việc, để tiếp cận tới cái đích mà mình mong muốn.

Buồn và vui cũng chỉ là cảm xúc bất chợt mà thôi. Cuộc vui nào, buổi tiệc nào rồi cũng tới lúc phải tàn, phải chia xa; và không có nỗi buồn nào ngự lòng ta mãi mãi. Định mệnh không có hình hài thực sự, bởi vì ta chính là người tạo ra định mệnh, ta biến đổi làm cho định mệnh biến đổi. Chỉ có duy nhất một hình hài không đổi và bất định theo thời gian, vân hành khắp vũ trụ mà Lão Tử tạm gọi đó là Đạo.

Có vui thì ắc có buồn, có buồn thì sẽ có vui. Không có buồn thì sẽ không có vui và hạnh phúc. Anh từng có mấy câu như sau:

Tôi sợ tiếng thở dài của ban mai

Những ngọt ngào không vị đắng

Sợ những lạnh lùng, những đam mê từ vô tận

Và con tim trước biển bỗng vô hồn

(Giang Hương)

Xúc cảm của con người thường rất nhạy cảm, và chính thời gian và trãi nghiệm là những phương thuốc đặc trị, giúp cho ta ngự trị và hành khiển xúc cảm có lợi và mang tới yếu tố tích cực cho mình. Các giải pháp trị liệu Tâm Lý Học và Yoga hay Thiền Định, luôn cố gắng giúp cho con người ta chế ngự được xúc cảm và tâm trạng, để đạt tới sự bình yên và tâm lý tích cực cho con người.

It người thành công từ sách vở, họ thành công nhiều khi học từ những trãi nghiệm của chính mình. Người lạc quan thường thành công hơn, họ nhìn thấy mặc tích cực trong cái tiêu cực, họ hiểu hơn ai hết, thất bại là mẹ của thành công. Họ nhìn sự việc ở một góc cạnh đặc biệt, nhìn thấy cái đẹp, cái hạnh phúc và niềm vui tiềm tàng và ẩn mình trong những buồn phiền và hạn chế của bản thân mình.

Hellen Keller, người Hoa Kỳ, một người mù và khiếm thính, một nhà hoạt động xã hội và giáo viên, người mà sau này trở thành biểu tượng lý tưởng cho hàng triệu người trên thế giới, đã nói rằng :

« Tôi ít khi nghĩ về những hạn chế của mình, và chúng không bao giờ làm tôi buồn phiền. Có lẽ đôi khi có một chút thương hại ; nhưng nó chỉ phản phất mà thôi, như con ruồi giữa những bông hoa »

(I seldom think about my limitations, and they never make me sad. Perhaps there is just a touch of yearning at times; but it is vague, like a breeze among flowers)

Helen Keller cũng nhắn nhủ:

Mặc dù thế giới luôn đầy những khổ đau, nhưng luôn có vô vàn những cách để vượt qua nó

(Although the world is full of suffering, it is also full of the overcoming of it)

Hãy để thời gian trôi đi cũng với những buồn phiền. Không phải tất cả những nỗi buồn đều vô nghĩa. Bởi chính nó là một phần tạo dựng nên hình hài của những hạnh phúc của mình sau này. Và giữa vô tận vô cùng của cuộc sống, đôi khi người ta lại mong muốn có được những phút giây buồn để mà nhớ, buồn để mà thương, buồn để mà vấn vương và hy vọng:

Em cứ hẹn nhưng em đừng đến nhé

Ðể lòng buồn tôi dạo khắp trong sân

….

Tình mất vui lúc đã vẹn câu thề

Ðời chỉ đẹp những khi còn dang dở

Thơ viết đừng xong, thuyền trôi chớ đỗ,

Cho nghìn sau… lơ lửng… với nghìn xưa

(Hồ Dzếnh)

Xin đừng tự dối lòng mình, hãy cứ cảm nhận nỗi buồn một cách chân thật nhé, yêu nỗi buồn như yêu những phút giây hạnh phúc. Người ta đâu có dễ hiểu được nỗi buồn, những hãy cố gắng hiểu nó, hiểu rồi ta sẽ biết yêu ta hơn, yêu đời hơn, yêu những nỗi buồn đã giúp ta hiểu mình hơn.

CHIỀU

Hôm nay trời nhẹ lên cao,
Tôi buồn không hiểu vì sao tôi buồn…
Lá hồng rơi lặng ngỏ thuôn.
Sương trinh rơi kín từ nguồn yêu thương

Phất phơ hồn của bông hường,
Trong hơi phiêu bạt còn vương má hồng.
Nghe chừng gió ý qua sông
E bên lau lách thuyền không vắng bờ

Không gian như có dây tơ
Bước đi sẽ đứt động hờ sẽ tiêu
Êm êm chiều ngẩn ngơ chiều
Lòng không sao cả, hiu hiu khẽ buồn

(Xuân Diệu) (Tặng Nguyễn Khắc Hiếu)

Cũng xin đừng gượng ép và lượng hóa xúc cảm, bởi xúc cảm làm lên sự khác biệt của con người, làm cho ta cảm nhận được vẻ đẹp muôn mầu của cuộc sống, và sự bao la của vụ trụ.

Hãy để những xúc cảm của mình trôi đi tự nhiên cùng thời gian, cảm nhận nó như chính nó từng cảm hóa mình. Và một lần nữa, chính thời gian sẽ giúp mình hiểu mình hơn, những nỗi buồn sẽ trôi đi nhẹ nhàng như những hạt mưa. Trong bộ phim khoa học giả tưởng Blade Runner (1982) đạo diễn bởi Ridley Scott, có một lời thoại hay và ý nghĩa:

«Tất cả những khoảnh khắc này sẽ mất đi cùng với thời gian, như những giọt lệ trong mưa

(All those moments will be lost in time, like tears in the rain)

Jean de La Fontaine (1621 – 1695), nhà Thơ và nhà Văn Pháp, tác giả của những câu chuyện ngụ ngôn nổi tiếng thế giới, đã nói rằng :

«Những nỗi buồn bay xa bằng đôi cánh của thời gian » (Sadness flies away on the wings of time)

Nhưng dù sao đi nữa, ta luôn phải tin vào chính mình, luôn lạc quan yêu đời, yêu tất cả những nổi buồn và hạnh phúc mà mình đã có và đi qua. Brian Andreas, nghệ sĩ và là người kể chuyện người Hoa Kỳ nói rằng:

Cô thường khóc ít nhất một lần trong ngày, bởi vì cô thấy buồn, nhưng cũng bởi vì thế giới là quá đẹp và cuộc đời thì quá ngắn ngủi

(She usually cried at least once each day not because she was sad, but because the world was so beautiful and life was so short).

Giữa điệp điệp không cùng của con đường mà mình đang đi, có biết bao nhiêu những khó khăn và buồn phiền trước mặt, nhưng cũng sẽ có rất nhiều niềm vui, hạnh phúc đang chờ đang đợi. Chỉ có sự lạc quan yêu đời, yêu mình, yêu vào ngày mai, chỉ có sự tin tưởng ở chính mình và nghị lực của chính mình, mới giúp ta vượt qua những cạm bẫy và gian khó, giúp ta vươn tới cái đích mà mình ngày đêm mong đợi. Và dù thế nào đi nữa, hãy cảm nhận cái đẹp và những phút giây hạnh phúc ở ngay bên mình, cho dù sau này ta vẫn “Nghìn năm thơ thẩn bóng trăng chơi(Tản Đà – Nguyễn Khắc Hiếu), và dù có “Buồn theo gió lan xa từng thoáng rợn” (Xuận Diệu).

Dưới đây là bài thơ Khúc Độc Hành, Anh làm cũng đã lâu rồi, cái ngày mà một người bạn gặp khó khăn, và anh cũng đang lang thang giữa bao la xứ lạ, tìm một con đường riêng và rất riêng cho chính mình:

KHÚC ĐỘC HÀNH

Giang Hương

Trái Đất sẽ tròn hơn
Mặt Trăng rồi cũng sẽ tròn hơn
Em đừng buồn và cũng đừng níu giữ
Con đường rồi sẽ ngắn lại
Và bên ta sẽ lại có những con đường


Này những bông hoa Hướng Dương
Hãy cứ bình yên phiêu lãng nhé
Dẫu ngày mai không còn khoe sắc thắm
Dẫu có vàng khô trong nắng
Em sẽ vẫn mãi huy hoàng trong những đôi mắt trong


Này chú mèo con ngái ngủ
Đừng lim dim đôi mắt dại khờ như thế
Bởi những chú Sẻ con sẽ nhầm cái thiện với cái ác
Chúng cũng sẽ nhầm luôn cái “mỹ” với cái không “mỹ”
Còn trái tim thì rất dễ vô tình


Cái “tôi” là cái đáng ghét và đê hèn
Cún ạ, đừng có mà chếnh choáng
Bởi tiếng sủa vang của cậu, sẽ làm xao động lòng đêm


Đi hết một hành trình ta lại đến với những hành trình
Phải không dòng sông, và những đám mây hồng đỏng đảnh ?
Xin đừng có nổi sóng và cuồng phong phía sau những mùa trắng
Giọt nước mắt nào cũng mặn
Lời ru nào cũng nặng nghĩa quê hương


Em ạ, bình minh sẽ về sau đêm dài không lặng
Không có hoàng hôn nào là không thơ mộng
Không có nỗi buồn nào ngự lòng ta mãi mãi
Không có lời yêu nào mà không luyến lưu vụng dại
Không có trái tim nào không một phút giây nhân ái
Cuối cùng em cũng sẽ nhận ra thôi
Trái đất sẽ tròn hơn
Mặt trăng rồi cũng sẽ tròn hơn!

….

NO-TITLE: Feeling a bit…

Tháng Chín 20, 2006

Suddenly feeling the endless sadness, then like a shooting star, quickly passing through the eyes, tearing the private sky.

You, the fist yellow leave of the Autumn, forever hiding and appearing up and down among the green, immense, remote an innermost feelings…

VÔ ĐỀ

Bỗng nhiên thấy buồn vạn dặm, rồi như một ánh sao băng, vụt nhanh trong mắt, xé dài một khoảng trời riêng.

Em, chiếc lá vàng đầu tiên của mùa Thu, cứ mãi ẩn hiện thác gềnh giữa vô cùng xanh biếc. Rằng rặc, xa xa một nỗi niềm.

Lênh đênh cõi Thiền, nghiêng say cõi Phật. Giật mình bởi tiếng lá rơi. Hướng về phố nhỏ, ngõ về một thoáng đơn côi.

Bồi hồi nhớ một câu thơ cũ, những cốm thơm, hoa sữa. Trăng và rượu, gió và mây, sáo diều vi vu gọi nắng. Thương ơi! hương lúa giữa đồng.

Chiều như chậm dần, lá như vàng thêm. Bồng bềnh trong khói vân sương, những cánh chim trời mờ mờ trôi về xứ lạ. Đất và Trời, Đạo và Đời như giao hòa.

Thấy thèm được nói và gửi cho nhau một câu tiếng Việt. Thèm được sẻ chia, được nhận và trao cùng bốn mùa mưa nắng, cay và đắng, ngọt và bùi, hạnh phúc và khổ đau.

Ôi lung linh ánh nguyệt, thân thương địa cầu, mênh mông vũ trụ!

Giang Hương, 20-Sep-2006

The beauty of poetry

Tháng Tám 18, 2006

The beauty of poetry – Cái Đẹp Của Thơ

By Giang Huong, Wales, UK.

The same to the art of Painting and Photographing, Poetry helps realising the beauty appeared and disappeared around us, helps returning to be YOU, being yourself, via the viewing angles and emotions of the souls. The beauty of the Poetry appears in thousands of styles, models and shapes, looming in the sunny and raining, hiding inside the flowers and leaves, and in the endless road of life, society and the world….

Cũng như nghệ thuật Hội Họa và Nhiếp Ảnh, Thơ giúp ta nhìn thấy cái Đẹp luôn ẩn hiện ở bên mình, giúp cho ta trở về với chính mình qua những góc nhìn và xúc cảm của tâm hồn. Cái Đẹp trong thơ có muôn vàn khuôn hình, từ ẩn hiện trong nắng, trong mưa, tới giấu mình trong hoa, trong lá, và trong điệp điệp khôn cùng những thân phận của đời người, của xã hội và thế giới quanh mình.

Cái đẹp của Thơ luôn mềm mại lan tỏa trong trí tưởng, ru ta vào giấc ngủ, đưa ta trở về với tuổi thơ, về với những ngày xưa yêu dấu, và rồi lại trở về với thực tại, với chính mình. Cái đẹp của Thơ luôn nuôi dưỡng tâm hồn hướng thiện, để rồi ta ngày càng mạnh mẽ hơn, tự tin hơn, và lạc quan hơn khi tiếp cận tới những ngày mai vô định. Bởi thơ luôn ẩn chứa trong mình những triết lý sống, những ý niệm, những sẻ chia của con người với con người, và những tình cảm của con người với những tồn tại trong vũ trụ bao la này.

Xứ Wales đang mùa cuối Hạ, mưa nhiều hơn và hơi se se lạnh. Từng mảng mây trời lững lờ trôi trong ký ức. Lãng đãng đâu đây vài giọt nắng, giọt mưa, cứ ẩn rồi hiện, mênh mang và bất chợt đến nao lòng. Rồi tự hỏi, mình la ai nhỉ? Chao ôi, cái “Ai” vĩ đại, cái “Tôi” vĩnh hằng, cái “Tâm” vạn tuế. Bỗng nhớ tới những vần thơ của Emily, những ngôn từ và nhịp điệu câu chữ sao mà Đẹp và truyền cảm đến thế. Người ta nói, Âm nhạc không có biên giới, và có lẽ, nên nói thêm rằng, cái Đẹp của Thơ cũng không có biên giới.

Emily Dickinson sinh vào ngày 10 tháng 12 năm 1830 tại Amerst, Massachusetts, Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ. Lớn lên trong một gia đình thuộc tầng lớp dưới trung lưu, bà có một anh trai và một chị gái. Emily luôn nghe lời Ba Mẹ, nhưng làm thì cô bé luôn làm những gì mà cô nghĩ là đúng với mình. Ba Mẹ của Emily nói rằng, Bé không nên ra ngoài bờ rào, vì có thể chạm phải những bông hoa có chất độc, hay bị rắn cắn đấy; thì cô bé đáp lại rằng, tất cả những gì con từng thấy ở đó là “những Thiên Thần”. Cô bé nói: họ nhút nhát hơn con, và đã biến mất rồi. Những thiên thần bé nhỏ mà cô bé Emily nói tới, có lẽ đó là những chú chim hay thú. Cô bé luôn yêu thích chúng.

Bài thơ “I’m nobody! Who are you?” – “Tôi không là ai cả! Còn bạn là ai?”, là một trong những bài thơ nổi tiếng nhất của Emily. Chính phong cách thơ của Emily đã làm cho thơ Bà trở nên nổi tiếng. Emily là một người có óc quan sát rất tốt, bà viết về những điều bé nhỏ và giản dị mà bình thường bạn không để ý tới. Phương cách thơ của bà đó là sử dụng những “lối so sánh” (similes) và “phép ẩn dụ (metaphors). Chính vì vậy, càng đọc thơ của Emily, ta luôn khám phá ra được một cái gì đó mới mẻ, rất gần gũi và thân quen, nhưng mang một triết lý rất sâu sắc.

Nguyên bản bài thơ bằng Tiếng Anh và bản tiếng Việt của bài thơ này được chuyển ngữ ở dưới đây, Tôi cố gắng lược dịch sao cho vẫn giữ được ý tưởng chủ đạo của bài thơ.

I’m nobody! Who are you?
by Emily Dickinson

I’m nobody! Who are you?
Are you nobody, too?
Then there’s a pair of us — don’t tell!
They’d banish us, you know.

How dreary to be somebody!
How public, like a frog
To tell your name the livelong day
To an admiring bog!
Tôi không là ai cả! còn bạn là ai?
Tác giả: Emily Dickinson

Tôi không là ai cả! còn bạn là ai?
Bạn cũng không là ai cả phải không?
Vậy thì có một đôi chúng ta -Đừng tiết lộ nhé
Người đời có thể xa lánh chúng mình, bạn biết đấy.

Buồn biết bao khi là một ai đó!
Nổi tiếng, như một chú ếch
Gọi tên mình cả ngày
Trước vũng lầy ngưỡng mộ!

(Bản dịch của Giang Hương)

Người ta ai ai cũng luôn muốn trở thành người nổi tiếng. Và mọi người luôn nghĩ rằng, trở thành tâm điểm chú ý thì thật là tuyệt vời; như trở thành một ngôi sao màn bạc, một chính khách hay một vận động viên nổi tiếng. Nhưng đối với Emily, thì Tôi “không là ai cả”, vâng, Tôi không muốn là ai cả, mà Tôi chính là Tôi, là chính mình mà thôi; và thật buồn biết bao, khi mình là “một ai đó khác” mà không phải là chính Mình. Emily ngụ ý rằng, có một người bạn, người mà hiểu mình và chấp nhận mình như những gì mình vốn dĩ như thế, thì quan trọng hơn là trở thành một người khác được hâm mộ bởi nhiều người.

Và không phải hiển nhiên mà Oscar Wilde có quan niệm rằng “Hầu hết mọi người là những người khác. Những nghĩ suy của họ là quan niệm của một ai đó, cuộc sống của họ như một sự sao chép, những đam mê của họ như một sự trích dẫn” (Most people are other people. Their thoughts are someone else’s opinions, their lives a mimicry, their passions a quotation. ~Oscar Wilde, De Profundis, 1905).

William Shakespeare, thiên tài soạn kịch và thi sĩ người Anh, có nói “God has given you one face, and you make yourself another“, có nghĩa là “Chúa đã cho bạn một khuôn mặt, và chính bạn tạo dựng thành một khuôn mặt khác“. Vâng, trở thành một khuôn mặt khác, tốt hay xấu, tất cả là do chính ta tạo dựng nên mà thôi. Dù có thế nào đi nữa, thì hãy cứ là chính mình, tạo dựng một cái TÔI rất riêng của mình. Xin đừng đánh mất mình và không bao giờ trở thành cái bóng của người khác; không bao giờ là chú ếch – suốt ngày gọi tên mình trước vũng lầy ngưỡng mộ.

August 2006, Wales, UK