Archive for the ‘Uncategorized’ Category

Happy Lunar New Year 2009 – Chúc Mừng Năm Mới Kỷ Sửu!

Tháng Một 19, 2009

Chúc Mừng Năm Mới – Happy Lunar New Year 2009 – Tết Kỷ Sửu!

eCard_TetKySuu2009

Chúc cả nhà Hạnh Phúc, Mạnh Khỏe, Thành Công và May Mắn!

Vạn Sự Như Ý!

Lê Chí Hiếu

Advertisements

Merry Xmas and Happy New Year 2009!

Tháng Mười Hai 23, 2008

Merry Xmas and Happy New Year 2009!

Please visit the following links for the e-cards, music and songs for Xmas and New Year 2009:

Greetings from Wales, UK!

The treasures appeared after the Earthquake!

Tháng Năm 23, 2008

Words of love and miraculous moments

A day of tragedy and death, the birth of courage and heroes

2:28PM, May 12, 2008, Sichuan Province, southwestern China

The depth of the Sichuan earthquake tragedy seems never ending, but amid it all amazing stories continue to emerge. Many, reported in the Chinese media, are now being translated into other languages. Fei Lai and Nie Xin compiled these from http://www.sichuan-earthquake.org and some Chinese Websites

Grandma, father shield granddaughter with their bodies

At about 3:30pm on May 13, it was raining heavily. The rescue team was told a baby was heard crying from the ruins of a collapsed house in Luoshui Town, Shifang City.

The captain of the team, He Yan, rushed to the site with another four rescuers. At the site, they could hear a faint cry from the rubble. They quickly dug a passage and cleared away the debris. After 40 minutes they saw an unforgettable sight.

A girl, about 2 years old, was waving her small hands about with a dazed and exhausted look in her eyes. Above her was an old woman and a man. The man’s body was badly battered, holding up a broken beam. The old woman’s head was drooping lifelessly, but her hands were still clasping the young girl.

There was no time for He to wipe his tears away. He grabbed the little girl, who was barely breathing, and ran to medical staff.

It is believed the old woman was the little girl’s grandmother and the man the girl’s father.

Girl tells rescuers: Get out, it’s too dangerous

On May 16, a rescue team began their work at Deyang Dongqi Experimental Middle School.

When the earthquake struck the city on May 12 during class time, it caused the four-story building to collapse burying approximately 200 teachers and students. As the hours passed, the probability of survival was dropping, but the rescue team finally found a girl trapped in a narrow passage.

Rubble near the passage made rescue work difficult but after two hours the team had managed to dig a hole big enough for an adult to crawl through. Zhang Yanjun crawled forward into the passage to check the vital signs of the girl. As she was administrating painkiller injections to the girl, the girl spoke weakly: “Aunty, please get out. It’s too dangerous here.” Zhang could not hold back her tears, realizing the child in danger was more concerned for her safety.

Fearful of causing unstable debris to collapse, the rescue team spent another two hours digging the girl out with their hands. Everyone at the scene was heartened when she was brought out of the narrow passage. Zhang immediately put the girl on an IV drip and specialist Wang Minxin checked her for injuries. The girl, Tang Jingwen, is only 12 years old. Both of her legs were broken in the earthquake and she is unable to stand. Yet in the eyes of the rescue team, her spirit has surpassed her physical state.

23 hours with 92-year-old man on back

At 7am on May 15, a group of policemen started trekking to Huanle Valley, a tourist spot in Hongbai County, Shifang City, that rescuers had yet to reach. They finally arrived at 6pm on May 16.

They then embarked on a 23-hour walk back, bringing with them survivors, both injured and uninjured, and a group of elderly people including a man, 92.

“So far he’s the oldest person who has been rescued. It is truly a miracle,” said Pu Jinhui, chief of Wuhan General Hospital who was in charge of the rescue effort.

“He’s generally well except for fractures in both legs,” saids the doctor. Hearing this, the policeman standing by the old man’s side smiled with relief. The policeman had piggybacked the man throughout the 23-hour walk.

The old man, who is also deaf and almost blind, was found at Muguaping, Hongbai County, which is still inaccessible by road.

Selfless parents’ sacrifice for child

On the afternoon of May 14 in Beichuan, 3-year-old Song Xinyi was rescued from the debris of a collapsed house.

The day before, rescuers had discovered two unfortunate adults trapped in the house. Sheltered beneath their bodies was a little girl with big, expressive eyes. According to rescuers, the little girl was found at 8am. But due to a fallen wall that had trapped the adults and the girl, they were unable to rescue her without the use of special tools.

The general belief was that adults had shielded the girl with their bodies.

(www.sichuan-earthquake.org)

Child, we will be together, next life

Child

my child

hold on to Mommy’s hand

the way to Heaven

is too dark

.

Mommy

is afraid

you might lose your way

.

Come

hold on to Mommy’s hand tight

let Mommy

leave the world together with you

the way to Heaven

is too dark

.

Mommy

is afraid

you can’t find your hands

.

After

the light

had been taken away by the fallen walls

I can’t

see your gentle eyes

anymore

.

Child

go on

there’s no more grief on the road ahead

no more textbooks you don’t like

no more spankings from your loving Daddy

.

But

you must remember

the faces of your Mommy

and your Daddy

we will spend our next life

together

.

Mommy, Mommy

don’t worry

I am not alone on the way

friends and classmates are here

.

Mommy, Mommy,

don’t cry,

every mommy is our mommy,

every child has a mommy,

the life without me,

give your love to the surviving children

.

Mommy, Mommy

I don’t want you to cry

tears can’t lighten the way

this is our way

let us walk by myself

step by step

.

Mommy, Mommy

I will remember you and Daddy

I will remember our promise

live our next life

together ..

Con yêu, ta sẽ cùng bên nhau, ở kiếp sau

Con yêu

con của Mẹ

hãy nắm lấy tay Mẹ

đường tới Thiêng Đàng

quá tối

.

Mẹ sợ

con có thể lạc lối

.

.

Hãy đến đây

giữ chặt lấy bàn tay của mẹ

hãy để Mẹ

dời xa thế giới cùng con

đường tới Thiên Đàng

vẫn quá tối

.

Mẹ sợ

con không tìm thấy đôi bàn tay của mình

.

.

Sau khi

ánh sáng mất đi bởi những bức tường đổ nát

Mẹ không thể

nhìn thấy đôi mắt thân thương của con

không nhìn thấy nữa

.

.

Con yêu

hãy bước tiếp nhé

sẽ không còn khổ đau ở con đường phía trước

không còn sách vở mà con không thích

không còn những trận đòn từ Bố yêu nữa đâu

.

Nhưng

con phải nhớ

khuôn mặt của Mẹ

và của Ba con

cả nhà sẽ dành kiếp sau

chung sống cùng nhau

.

Mẹ, Mẹ yêu

không lo đâu mẹ

con sẽ không cô đơn trên đường đời

bạn học và bè bạn đang ở bên con

.

Mẹ, Mẹ yêu,

xin đừng khóc,

mỗi người mẹ đều là mẹ của chúng con

mỗi đứa trẻ có một người mẹ

cuộc sống không có con

hãy gửi tình yêu của mẹ cho những bạn còn sống

.

Mẹ, Mẹ yêu

con không muốn mẹ khóc

nước mắt không thể thắp sáng con đường

đây là đường chúng ta đi

đi bằng chính đôi chân mình

từng bước một

.

Mẹ, Mẹ yêu

con sẽ nhớ Mẹ và Ba

con sẽ nhớ lời hứa của cả nhà

ta cùng chung nhau sống

ở khiếp sau…

(Giang Hương chuyển ngữ).

Touching moments

Moment 1:

When the woman was found by rescuers, it was clear she had died under a collapsed house. But under her body was a well-protected 3- to 4-month-old baby. The mother had bent down on both knees, keeping her hands on the floor to provide a safe space for her baby. When the baby was pulled clear a cell phone was discovered in his clothing. A text message on the screen read: “My dear baby, if you can survive, do remember that I loved you!”

Moment 2:

When the earthquake happened, a girl was talking on the phone to her boyfriend in Sichuan. They lost contact but 30 minutes later the boy sent the last text message of his life: “I miss you. Let’s get married.” The boy remains missing but the girl believes he is the bravest guy in the world. “He was still missing me at the last moment of his life,” she said.

Moment 3:

Eleven-year-old Zhang Jiwan lost his grandfather and grandmother when the earthquake hit. But he then trekked 12 hours with his 3-year-old sister on his back, until being met by a rescue team.

Moment 4:

7:30am on May 17, beside a collapsed building in Sichuan, 31 Japanese rescuers stood in two rows to mourn for 27-year-old Song Xuemei and her 75-day-old daughter. After battling for 14 hours, they were unable save the life of the young mum and her little daughter.

Moment 5:

A man who lost his wife in the earthquake insisted on carrying her body out of the ruins – bound on his back – and to the mortuary.

Dưới đây là bài tiếng Việt trên Viettimes. Tôi đã chuyển ngữ lại bài thơ, bản dịch dựa theo bản gốc tiếng Anh đăng trên tờ Shanghaidaily.

Những vật báu lộ ra sau động đất

Trận động đất vừa qua ở Trung Quốc đã gây ra không ít những tấn thảm kịch và sự chết chóc nhưng qua đó nó cũng xuất hiện lòng dũng cảm và những người anh hùng. Dư âm của vụ động đất ở Tứ Xuyên dường như chưa bao giờ kết thúc, nhưng giữa những nỗi đau thương khắp mọi nơi vẫn có những câu chuyện đáng ngạc nhiên và thật cảm động – đó là những câu chuyện về tình yêu giữa con người và con người. Rất nhiều câu chuyện đã được đưa lên các phương tiện truyền thông của Trung Quốc và được dịch ra nhiều ngôn ngữ khác nhau.

Câu chuyện thứ nhất: Ông bà lấy thân mình che chở cho cháu.

Khoảng 3 giờ 30 phút chiều ngày 13 tháng 5, trời mưa rất to. Đội cứu hộ nhận được tin một cháu bé còn sống đang kêu khóc trong đống đổ nát của ngôi nhà đã bị sụp đổ trong trận động đất ở thị trấn Luoshui, thành phố Shifang.

Đội trưởng của đội cứu hộ, anh He Yan ngay lập tức đến khu vực đó cùng với bốn người nữa. Tại đó, họ có thể nghe thấy những tiếng khóc yếu ớt của một em bé thoát ra từ trong đống đổ nát. Họ đã nhanh chóng đào bới để tìm kiếm. Sau 40 phút họ nhìn thấy một cảnh tượng thật khó mà quên được.

Một bé gái, khoảng 2 tuổi đang vẫy vẫy cánh tay nhỏ bé của mình, đôi mắt ánh lên một cái nhìn sửng sốt và mệt mỏi. Che chắn cho cô bé bên trên là là một người đàn bà và một người đàn ông. Thân người đàn ông đã bị nát. Đầu người đàn bà đang gục xuống nhưng tay của bà vẫn ôm chặt đứa bé gái.

Không còn thời gian cho đội trưởng He Yan, lau nước mắt. Anh chộp lấy bé gái nhỏ đang thở rất yếu ớt và chạy đến trung tâm y tế.

Mọi người nói rằng người đàn bà lớn tuổi kia là bà ngoại và người đàn ông là cha đứa bé.

Câu chuyện thứ hai: Một bé gái trong đống đổ nát lo cho sự an toàn của người cứu hộ.

Vào ngày 16 tháng 5, một đội cứu hộ bắt đầu công việc tìm kiếm ở trường Deyang Dongqi.

Khi trận động đất xảy ra ngày 12 tháng 5 thì tất cả các học sinh vẫn đang trong giờ học. Trận động đất đã làm cho 4 tòa nhà bị đổ, chôn vùi theo 200 giáo viên và học sinh. Hàng giờ tìm kiếm trôi qua, xác suất một ai đó sống sót là rất ít, nhưng với sự kiên trì của mình, đội cứu hộ cuối cùng cũng đã tìm được một bé gái bị mắc kẹt trong một hành lang hẹp.

Các đống gạch vụn vỡ gần dãy hành lang l
àm việc cứu hộ càng khó khăn thêm, nhưng sau hai giờ đội đã đào được một cái lỗ đủ cho một người lớn có thể chui qua. Zhang Yanjun đã trườn vào đống đổ nát để kiểm tra xem cô bé có dấu hiệu của sự sống nữa hay không. Khi cô đang kiểm tra và tiêm thuốc giảm đau cho cô bé thì cô bé nói một cách yếu ớt: “Cô ơi, cô ra khỏi đây đi, ở đây nguy hiểm lắm!”. Zhang không thể cầm được nước mắt khi thấy đứa trẻ đang gặp nguy hiểm kia lo lắng cho sự an toàn của mình.

Sợ những đống gạch đổ nát kia sẽ sập xuống một cách bất chợt, đội cứu hộ đã cố gắng nhanh chóng đào bới, mang cô bé ra. Phải mất đến hai giờ đồng hồ mới cứu được cô bé ra khỏi đống gạch vụn. Ngay lập tức Zhang đặt cô bé vào một cái cáng nhỏ và chuyên gia Wang Minxin bắt đầu kiểm tra các vết thương. Cô bé tên là Tang Jingwen mới 12 tuổi. Cả hai chân cô đều bị thương do trận động đất và cô không thể đứng được. Nhưng trong con mắt của các thành viên đội cứu hộ, sức mạnh tinh thần đã át đi nỗi đau thể xác của cô.

Câu chuyện thứ 3: Cõng một ông cụ 92 tuổi trong suốt 23 giờ đồng hồ.

Vào 7 giờ sáng ngày 15 tháng 5, một nhóm cảnh sát bắt đầu khởi hành chuyến đi bộ đầy vất vả đến thung lũng Huanle, một điểm du lịch hấp dẫn ở Hongbai, thành phố Shifang, nơi chưa có đội cứu hộ đến. Cuối cùng họ cũng đến nơi vào 6 giờ chiều ngày 16 tháng 5.

Sau đó họ lại phải đi bộ 23 tiếng để quay trở về, mang theo những người sống sót, cả bị thương và không bị thương, và một nhóm người già bao gồm cả một cụ ông 92 tuổi.

“Cho đến nay cụ là người già nhất đã được cứu sống. Đó quả là một điều kì diệu”, Pu Jinhui, giám đốc bệnh viện Wuhan, một người cũng rất nỗ lực trong công tác cứu hộ nói.

“Nhìn chung, sức khỏe của cụ tốt, trừ cả hai chân ông đều bị gãy”, bác sĩ cho biết. Nghe thấy điều này, người cảnh sát đứng gần ông cụ mỉm cười một cách nhẹ nhõm. Người cảnh sát ấy đã cõng ông cụ 92 tuổi này trong suốt 23 tiếng đi bộ.

Câu chuyện thứ tư: Sự hi sinh của cha mẹ cho con cái

Một buổi chiều ngày 14 tháng 5 ở Beichuan, bé Song Xinyi ba tuổi đã được cứu thoát từ đống gạch vụn của một ngôi nhà đổ nát.

Ngày trước đó, những người cứu hộ đã tìm thấy hai vợ chồng không may mắn bị mắc kẹt trong căn nhà. Bên dưới thân thể họ là một bé gái với đôi mắt to và rất lôi cuốn. Theo những người cứu hộ, đứa bé gái đó được tìm thấy lúc 8 giờ sáng. Nhưng do có một bức tường đổ chắn ngang nên họ phải dùng các dụng cụ đặc biệt để cứu cô bé. Và cô bé ấy sống được là nhờ có bố mẹ mình đã lấy thân che chở cho cô.

Child, we will be together, next life

Child

my child

hold on to Mommy’s hand

the way to Heaven

is too dark

.

Mommy

is afraid

you might lose your way

.

Come

hold on to Mommy’s hand tight

let Mommy

leave the world together with you

the way to Heaven

is too dark

.

Mommy

is afraid

you can’t find your hands

.

After

the light

had been taken away by the fallen walls

I can’t

see your gentle eyes

anymore

.

Child

go on

there’s no more grief on the road ahead

no more textbooks you don’t like

no more spankings from your loving Daddy

.

But

you must remember

the faces of your Mommy

and your Daddy

we will spend our next life

together

.

Mommy, Mommy

don’t worry

I am not alone on the way

friends and classmates are here

.

Mommy, Mommy,

don’t cry,

every mommy is our mommy,

every child has a mommy,

the life without me,

give your love to the surviving children

.

Mommy, Mommy

I don’t want you to cry

tears can’t lighten the way

this is our way

let us walk by myself

step by step

.

Mommy, Mommy

I will remember you and Daddy

I will remember our promise

live our next life

together ..

Con yêu, ta sẽ cùng bên nhau, ở kiếp sau

Con yêu

con của Mẹ

hãy nắm lấy tay Mẹ

đường tới Thiêng Đàng

quá tối

.

Mẹ sợ

con có thể lạc lối

.

.

Hãy đến đây

giữ chặt lấy bàn tay của mẹ

hãy để Mẹ

dời xa thế giới cùng con

đường tới Thiên Đàng

vẫn quá tối

.

Mẹ sợ

con không tìm thấy đôi bàn tay của mình

.

.

Sau khi

ánh sáng mất đi bởi những bức tường đổ nát

Mẹ không thể

nhìn thấy đôi mắt thân thương của con

không nhìn thấy nữa

.

.

Con yêu

hãy bước tiếp nhé

sẽ không còn khổ đau ở con đường phía trước

không còn sách vở mà con không thích

không còn những trận đòn từ Bố yêu nữa đâu

.

Nhưng

con phải nhớ

khuôn mặt của Mẹ

và của Ba con

cả nhà sẽ dành kiếp sau

chung sống cùng nhau

.

Mẹ, Mẹ yêu

không lo đâu mẹ

con sẽ không cô đơn trên đường đời

bạn học và bè bạn đang ở bên con

.

Mẹ, Mẹ yêu,

xin đừng khóc,

mỗi người mẹ đều là mẹ của chúng con

mỗi đứa trẻ có một người mẹ

cuộc sống không có con

hãy gửi tình yêu của mẹ cho những bạn còn sống

.

Mẹ, Mẹ yêu

con không muốn mẹ khóc

nước mắt không thể thắp sáng con đường

đây là đường chúng ta đi

đi bằng chính đôi chân mình

từng bước một

.

Mẹ, Mẹ yêu

con sẽ nhớ Mẹ và Ba

con sẽ nhớ lời hứa của cả nhà

ta cùng chung nhau sống

ở khiếp sau…

(Giang Hương chuyển ngữ).

Những khoảnh khắc xúc động

Khoảnh khắc 1:

Khi một người phụ nữ được những người cứu hộ tìm thấy dưới đống đổ nát của một ngôi nhà, rõ ràng là cô ta đã chết. Nhưng dưới thân cô là một đứa trẻ 3 đến 4 tháng tuổi. Người mẹ đã uốn cong cả hai đầu gối, chống tay trên sàn để tạo ra một khoảng không gian an toàn cho đứa con bé bỏng của mình. Khi đứa trẻ được kéo lên thì người ta tìm thấy một cái điện thoại trong quần áo bé. Một tin nhắn trên màn hình hiện lên: “Con yêu dấu của mẹ, nếu con còn sống, hãy nhớ rằng mẹ yêu con rất nhiều!”.

Khoảnh khắc 2:

Khi trận động đất xảy ra, một cô gái đang nói chu
yện điện thoại với bạn trai cô ở Sichuan. Họ đã mất liên lạc đột ngột nhưng 30 phút sau chàng trai đã gửi cho cô gái một tin nhắn cuối cùng của đời mình: “Tớ nhớ cậu lắm. Mình cưới nhau nhé!”. Cậu bé đã mất tích nhưng cô gái tin rằng anh ấy là chàng trai dũng cảm nhất trên thế giới. “Anh ấy vẫn nhớ đến tôi trong những giây phút cuối của cuộc đời”, cô xúc động nói.

Khoảnh khắc 3:

Zhang Jiwan 7 tuổi đã mất ông bà của mình trong trận động đất nhưng sau đó cậu bé đã đi bộ 12 giờ liền cõng theo đứa em gái 3 tuổi trên lưng cho đến khi gặp một đội cứu hộ.

Khoảnh khắc 4:

7 giờ 30 phút sáng ngày 17 tháng 5, bên cạnh một ngôi nhà đổ nát ở Sichuan, những nhân viên cứu hộ người Nhật đã đứng thành hai hàng để tưởng nhớ Song Xuemei 27 tuổi và con gái của cô 75 ngày tuổi. Sau cuộc vật lộn suốt 14 giờ, họ đã không thể cứu sống được cuộc đời của người mẹ trẻ và đứa con nhỏ của cô.

Hạ Anh (Vietimes), dịch từ Shanghai Daily/Xinhua

AIT – Bốn mùa Hoa Sứ nở, như bốn mùa anh đơn lẻ đợi chờ…

Tháng Năm 3, 2008

AIT, bốn mùa Hoa Sứ nở!

Giang Hương
.

Bangkok vẫn như xưa, vẫn những dòng người hối hả, ồn ào, nhưng bất chợt hiện hữu những khoảnh khắc bình yên đến lạ. Đan chen vào từng ngõ phố và ngoại ô, là những công trình, những tuyến đường cao tốc và tầu điện mới; cơ sở hạ tầng của Bangkok vẫn ngày một đổi thay. Khủng hoảng kinh tế những năm cuối 90s, có làm chậm một số hạng mục công trình hạ tầng, nhưng tốc độ xây dựng ở Thailand vẫn đáng trân trọng, bài bản, quy hoạch giao thông ngoai ô và liên tỉnh rất tốt và ổn định. Trong 5 năm gần đây, Chính Phủ Thailand vẫn đầu tư rất nhiều về cơ sở hạ tầng mới, như dự án 38.5 tỷ USD , trong đó 10 tỷ USD dành cho xây dựng các tuyến đường mới và đường cao tốc, và 26 tỷ USD dành cho xây dựng hệ thống đường sắt và tầu điện.

Sân bay Suvarnabhumi rộng và tiện nghi hơn Don Mueang nhiều. Việc làm thủ tục nhập cảnh rất nhanh, rồi vội vàng lên tầng Depature đón Taxi, phải mất gần một tiếng đi cao tốc mới về tới AIT, không được nhanh và thuận lợi như đi về AIT từ sân bay Don Mueang. Với những người mới sang Bangkok, thì có thể sử dụng dịch vụ Taxi của sân bay, giá 600 Baht để về tới AIT, nhưng đôi khi phải xếp hàng dài để chờ. Tốt nhất là đi lên tầng trên cùng – Departure gates, rồi bắt các Taxi vừa mới trả khách tới sân bay, việc này tiện lợi và nhanh chóng, cũng khá an toàn, không như dịch vụ Taxi chùa ở Việt Nam.

Lối về AIT – Hoa Phượng đã đỏ rực một mầu lửa cháy

Vẫn còn nhớ lần về Bangkok trước đây, lúc ấy mới có đảo chính, xe tăng chạy rầm rì,nhưng phố phường và người dân Thái vẫn bình thản như không có chuyện gì sảy ra cả. Năm nay, về bề mặt bên ngoài, cuộc sống ở đây an bình hơn. Kinh tế toàn cầu đang khủng khoảng, đặc biệt là ảnh hưởng trực tiếp tới xuất khẩu của Thailand, nhưng giá cả ở Thailand so với những năm trước đây không thay đổi bao nhiêu, giá Taxi hầu như không đổi trong 5 năm vừa qua. Tuy nhiên, anh bạn giáo viên người Thái nói, mặc dù nền kinh tế Thailand đang ổn định dần, nhưng vẫn còn rất ít cơ hội cho những chuyển biến lớn như những năm đầu 90s. Dẫu vậy, theo đánh giá điều tra của Nhật Bản, thu nhập một năm của một công nhân và nhân viên văn phòng cấp quản lý trung gian thì thu nhập ở Thailand vẫn gần gấp đôi so với thu nhập ở Việt Nam (gần 3 và 15 ngàn USD/năm).

Mùa Songkran, trời nóng và oi ả. Phải lâu lắm rồi, 5 năm rồi còn gì, cái nóng tiết Songkran và những ký ức mùa thi lại theo về. AIT vẫn tĩnh lặng và yên bình, vẫn những ngõ về, lối cũ, vẫn những tòa nhà và khu Village nép mình vào những mảng mầu xanh biếc của cây lá. Hình như ký ức của đời người luôn bảo thủ, người ta luôn có cảm giác như những ngày xưa vẫn hiện hữu ở hiện tại, rất gần, mà lại rất xa, xa mà lại gần. Bạn bè thì mỗi đứa một phương, mỗi người một khoảng trời riêng, mà kỷ niệm thì luôn ắp đầy, ở đâu cũng còn thấy bóng hình, thấy những ngày đã qua và đã xa.

.
Nơi anh ở,
AIT, bốn mùa Hoa Sứ nở
Như bốn mùa anh đơn lẻ đợi chờ
Những ước mơ nguồn cội cơ đồ
Trăng Viễn Xứ, mà lòng anh không Viễn Xứ.
.

Lần này lại được ở DOM như này xưa, được cảm nhận lại rất chân thực cuộc sống sinh viên như thời còn ở AIT. Vẫn tiếng gõ cửa dọn nhà của các Khun Thái vào những buổi sáng khi vẫn còn trong cơn ngái ngủ, vẫn những lách cách tiếng bàn phím về đêm vọng về, hay những í ới gọi nhau sớm tối.

Cảm giác đầu tiên về lại AIT thật thoải mái và gần gũi, cảm thấy như mình vừa trở về nhà, như vẫn đang theo học và làm việc ở đây. Các nhân viên Security ở cổng trường vẫn làm việc một cách chu đáo, nhã nhặn và tận tình. Người dân Thái, luôn hạnh phúc với những vị trí và những gì mà mình đang có, và họ luôn có ý thức và trách nhiệm với công việc. Dù nắng nóng, hay mưa, các nhân viên Security ở AIT hình như rất khi ít bỏ vị trí kiểm tra của mình.

Những dãi hoa vàng thướt ta như phủ liễu tơ đào, đánh thức những khoảnh khắc muộn màng của mùa Xuân còn rớt lại
..

Mặc dù r
oom ở DOM cũng chỉ trụ được từ 10 giờ tối tới sáng sớm, mùa Songkran này nóng kinh khủng, những ai ở DOM và tầng trên cùng của Village thì chỉ có cách vào Thư Viện và phòng làm việc để tránh nắng, tránh cái ngột ngạt, oi ả của mùa nóng nhất trong năm. Những ngày còn ở DOM H thì có nhiều cây và ở tầng 1 nên vẫn mát, chứ các DOM A, B, C thì nóng lắm, vậy mà nhiều người vẫn trụ ở trong phòng được, chỉ có Quạt điện, mà không có Air Conditioner. Mà cũng lạ, chính trong cái nắng nóng tột cùng thế này, người Thái lại có vẻ rất thích những sắc mầu nóng như vàng và đỏ, cũng như họ vẫn thường ăn các món cay, bữa ăn nhiều món có rất nhiều ớt. Nhiều cây hoa với sắc mầu vàng, đỏ thường được trồng trong khuôn viên và nơi công cộng. Từ hiên nhà DOM nhìn xuống ban công, vào mùa Songkran này, những dãi hoa vàng thướt ta như phủ liễu tơ đào, đánh thức những khoảnh khắc muộn màng của mùa Xuân còn rớt lại. Rồi những sắc đỏ hoa Mẫu Đơn, Hoa Giấy, hay Phượng Vĩ, cữ mãi rực cháy cả một góc trời.

Vẫn còn đó rất nhiều những gì rất đỗi thân thương, những phong cửa, ngõ về, thư viện, và cả tiếng kẽo kẹt của xe đạp. Sáng sớm thì luôn được đánh thức dậy bằng những líu lo gọi bầy từ những dàn đồng ca của chim muông. Chẳng có gì đáng yêu hơn, bình yên hơn, bằng tiếng ồn ào, náo nhiệt của tiếng chim trời buổi ban mai, hay tiếng chim gọi bầy buổi hoàng hôn khi chúng về tổ. Có lẽ chỉ có ở AIT, mới cảm nhận được những khoảnh khắc thi vị, gần gủi với thiên nhiên như thế này.

AIT hiện đang mùa làm luận văn, từ khi chuyển sang hệ 2 Semesters, không còn 3 Terms, có vẻ thi cử ở AIT không hối hả nữa. Mỗi năm bây giờ chỉ có 4 lần thi, 2 lần tốt nghiệp, so với ngày xưa là 6 lần thi, 3 lần tốt nghiệp. Ngày ấy, cứ mỗi 4 tháng, thì mọi người lại tất bật tiễn đưa nhau về, rồi lại đón người mới nhập trường, thi cử triền miên, thật vất vả, nhưng luôn ắp đầy kỷ niệm. Lại nhớ những đêm Farewell Parties, sẻ chia và hát hò tới 3, 4 giờ sáng; hay những đêm parties cuối tuần luôn luôn có Security canh chừng; rồi những ngày học Dancing hay hát Karaoke từ máy chiếu ở Korea House, những ồn ào và giản dị luôn kết nối, chỉ có thể tìm thấy ở AIT, và chỉ riêng AIT mà thôi.

Những nhành hoa còn lại
.

Những phòng cho Group Dicussion ở Thư viện vẫn luôn luôn được đăng kí và kín cửa; đôi khi sinh viên đăng ký chỉ để học nhóm và tránh cái nóng. Các bàn đọc sách của sinh viên ở thư viện, nếu đến muộn, chắc sẽ không còn chổ để làm việc. Một điều nhận thấy bây giờ, là sinh viên ai cũng có labtop, với internet được kết nối khắp nơi ở AIT, rất tiện cho việc học hành và làm luận văn. Ở đâu trong thư viện, cũng luôn luôn thấy một không khí rất bình lặng, nhưng tôn trọng và chăm chỉ của sinh viên AIT. Ở mỗi góc bàn ấy, ở mỗi phòng đọc ấy, sẽ vẫn luôn ươm những nụ mầm, những ước mơ cả về cuộc sống riêng tư và khoa học, cho hôm nay và cho mãi ngày sau.

.
Nơi anh ở,
AIT, nắng vàng nỗi nhớ
Ngõ phố lưa thưa những đóa Xuân thì
Bạn bè anh, mùa thi khép cửa
Thả buồn lên lá me chua
.

Dù đã theo học ở đủ Á và Âu Châu, cảm nhận cuộc sống du học sinh ở nhiều trường Đại Học, chưa nơi nào có thể sánh bằng cuộc sống sinh viên tại AIT. Chính sự cách biệt như một ốc đảo, sự hòa trộn đa văn hóa, hay dấu ấn sâu đậm của văn hóa Á Đông, làm cuộc sống du học sinh Việt Nam ở đây rất nhẹ nhàng, dễ làm quen và thích nghi, không thực dụng, vất vả và hối hả như ở Tây Phương. Một điều lợi thế khác nữa là cộng đồng du học sinh Việt Nam ở AIT khá lớn, luôn có khoảng hàng trăm sinh viên du học hệ sau Đại Học, đại diện của đủ ba miền Bắc-Trung-Nam, hòa trộn đủ ngành nghề, làm nên một Network tuyệt vời cho cộng đồng AIT Việt Nam (AITVN), kể cả sau khi tốt nghiệp và đi làm. Ngòai ra, việc các trường thành viên ở AIT chung có lịch học tập, nghỉ ngơi và làm việc, nên các hoạt động cộng đồng của sinh viên luôn có nhiều người tham gia. Sống trong cùng một khuôn viên, sự hiểu biết và tương trợ cũng được tốt hơn, người ta dễ có những kết nối bằng hữu và đồng nghiệp lâu dài, điều này khó có thể tìm được khi du học ở Âu Châu, nơi mà dù có nhiều sinh viên VN du học, nhưng họ khó có thể thu xếp thời gian, lịch học, để có thể tham gia hoạt động cộng đồng, hay sẻ chia cá nhân với nhau, trừ những dịp lễ lớn.

.
Giao hữu bóng đá và các cổ động viên Việt Nam ở AIT

Cuộc sống vật chất của sinh viên tại AIT có vẻ nghèo hơn so với ở Âu Châu, sinh viên hầu như không đi làm thêm, chỉ có học, giải trí và lại học. Nhưng không vì thế mà cuộc sống sinh viên ở AIT vất vả, vì giá cả sinh hoạt ở Thailand rẻ, hiện tại còn rẻ hơn so với giá cả và chi phí ở Hà Nội và Sài Gòn. Chính vì thế mà các hoạt động cộng đồng ở đây thường dễ tổ chức và được nhiều người tham gia. Hơn nữa, du hoc sinh ở AIT đã từng trãi qua thời học Đại Học, và nhiều người đã từng đi làm, vì vậy mọi người luôn ý thức được việc học, giải trí và trị giá của quãng thời gian bỏ ra của mình.

Một góc khu nhà nội trú ở AIT

Tối cuối tuần ở AIT thường luôn tĩnh lặng, đèn sáng rực tới khuy ở các DOM và khu Village. Ở AIT, cư dân thường chào nhau đi ngủ bằng câu Good Morning, và nhiều người vẫn lấy bữa trưa làm bữa sáng. Chẳng hiểu sao, dù vào mùa Songkran, nhưng lại có một trận mưa đầu mùa rất nặng hạt và kéo dài liên tục, làm cả AIT mất điện gần 3 tiếng. Máy phát điện cho khu nhà Thư Viện và trọng yếu vẫn ồn ào làm việc, nhưng không kết nối cho khu khác. Khắp nơi tiếng sinh viên Việt Nam gọi nhau í ới đi chơi, chắc họ lại sang Thammasat, đông lắm, làm khuynh đảo cả một khu. Có lẽ người Việt mình ở đâu cũng rất ồn ào, nói to và hình như ít để ý tới xung quanh. Còn nến ở khu Bà Béo luôn luôn được mọi người đạp xe tới mua. Khu quán ở gần trạm xăng thì không mở cửa, nhưng sinh viên tụ tập rất đông. Mưa đầu mùa, nên ếch nhái được cơ hội gọi nhau tâm sự, ở đâu cũng nghe tiếng ếch và côn trùng kêu. Những năm cuối 90s, ở AIT khu nhà L, M, N, S vẫn còn nhiều cây, cứ tới mùa mưa, ở trong phòng, nghe tiếng ếch và côn trùng gọi bầy mà cảm giác như là đang ở giữa cánh đồng; những lúc như vây, những ngày mới sang, nhớ nhà và nhớ mẹ, nhiều lần ứa nước mắt, rồi tự trách con trai sao mà yếu đuối thế. Lang thang khắp AIT vào những tối mất điện như thế này, sợ nhất là gặp rắn, nhưng ở trong phòng thì lại nóng, nên ai cũng đi lang thang ngòai đường, lấy điện thoại làm đèn. Còn các chú Security thì nhân cơ hội mùa mưa đi bắt côn trùng, nhất là ve sầu, cứ sau mỗi cơn mưa, thì ve sầu lại leo lên thân cây bám rất nhiều.

Các khu Shopping ở AIT có thêm một cửa hàng bán đồ ăn và uống mới, nên mọi người có vẻ tụ tập đông vui hơn ở khu gần trạm xăng, gần Cafeteria. Nhà TV thì vẫn như xưa, bàn ghế và đồ dùng không thay đổi, cả cái bảng hiệu, hình như 5 năm qua, cái room này vẫn không có chút đổi thay nào. AITian vẫn hào hứng với các trận bóng đá giải Ngoại Hạng và C1, không khí bóng đá có khi còn đậm và cuồng nhiệt hơn ở Anh Quốc. Ngồi xem bóng đá giải Ngoại Hạng ở AIT, cảm thấy như mình đang đang ở AIT với những cảm xúc rất đỗi thân quen ngày xưa vọng về.

.
Nơi cuối tuần và sáng sớm có rất nhiều sinh viên và staff Việt Nam tụ họp

Còn các khu shopping khác ở AIT vẫn là những chủ cũ. Nhà Cottage vẫn bán đồ ăn uống Thái, do Khun Sue làm chủ. Có lẽ sinh viên Việt Nam luôn sở hữu một vài bàn ở ngòai Cottage vào cuối tuần. Nếu nhắm mắt lại một chút, không để ý tới những khuôn mặt mới, thì AITVN muôn mầu, vẫn là AITVN, vẫn những câu chuyện Đông Tây Kim Cổ, vẫn những âm giọng Bắc-Trung-Nam, ồn ào, chân thật, và sẻ chia bên bàn tiệc. Với Cottage, cho dù AIT có thay đổi bao nhiêu về quản lý, về phương thức hoạt động, thì có lẽ nơi đây vẫn là một trong những nơi tụ tập nhiều nhất của bao thế hệ AITVN, để rồi từ đây, những Đi và Ở, những cuộc Hội Ngộ lại tiếp tục, kết nối đủ bốn phương trời. Ngoài Cottage, phải kể tới khu ăn sáng gần Book Store và Bể Bơi, nếu ai chưa một lần tới AIT, thì có thể tìm thấy người Việt Nam ở khu này vào những buổi sáng, đặc biệt là ở cuối tuần. Ngoài ra, AIT mới có một quán bán Cafe và đồ uống cao cấp ở ngay sát Ngân Hàng, rất tiện lợi cho gặp bạn bè, vì nơi đây được trang bị máy điều hòa, thiết kế như các quán cao cấp ở Future Park. AIT bắt đầu đa dạng hóa dịch vụ cho đời sống sinh viên và nhân viên, nhưng có lẽ vẫn còn ít lắm, và chậm trễ, hoặc không được phong phú; nhưng cái được ở đây, đó là AIT đã dám thực thi những ý tưởng đổi mới, dẫu vẫn chỉ là cục bộ và sức ỳ hệ thống vẫn còn đó.

Mùa Songkran ở Thailand, trong khi những cây Phượng vĩ ngòai Bắc Việt Nam đang còn mới xanh lá, thì ở AIT hoa Phượng đã nở đỏ rực một mầu. Đây cũng là một trong những mùa tốt nghiệp của AIT, sắc hoa càng làm cho luyến lưu của những ngày Tốt Nghiệp ấn tượng và sâu nặng hơn.

Nhìn lại những ảnh chụp cho bạn bè, thấy mênh mang những kỷ niệm, những vui và buồn, rồi những tiếc nuối, âu lo, hay háo hức cho những dự định mới.

Phượng Vĩ ở AIT nhìn chung chẳng khác gì ở Việt Nam, vẫn đỏ một mầu lửa cháy, như nhiệt huyết của một thời sôi động. Nhưng có vẻ thời tiết ở AIT và do lai tạo, hoa Phượng ở AIT nở từ đầu tháng Tư, nhưng có thể tìm thấy một vài cây
ơm hoa vào cuối Hạ, đầu mùa Thu. Ngoài ra, còn một số cây Phượng có sắc hoa khá đặc biệt, mầu vàng đỏ, hay phớt hồng.

Chỉ còn thiếu tiếng ve kêu Hạ về, nhưng sắc đỏ của Phượng vẫn luôn làm cho lữ khách mênh mang về một bến bờ hòai niệm. Nhìn những sắc đỏ của hoa Phượng, cảm thấy có một chút gì đó bâng khuâng, luyến lưu. Mùa Phượng Vĩ ở Việt Nam là mùa chia tay, mùa của những ước mơ mới, mùa của những hoài vọng và ly biệt của một thời học đường. Đã lâu lắm rồi mới được cầm những cánh hoa Phượng. Ngày còn ở AIT, phải loay hoay mãi mới tìm được một cành Phượng vĩ, rồi cắm vào cái trai nước để chụp. Hoa Phượng nhìn rất đẹp ở trên cây, nhưng khi hái xuống, lại rất nhanh héo, đặc biệt là vào những hôm nắng nóng, không có mưa; nên phải mất mấy hôm, mới chụp được một vài bức ảnh ưng ý.

Hoa Phượng đỏ rực một mầu ở khu gần Thư Viện

Chợt thấy mênh mang mãi những xúc cảm những ngày tốt nghiệp Đại Học, khi bước qua một chặng đường dài, đạt được một chút gì đó, người ta luôn hòa trộn những xúc cảm buồn vui lẫn lộn, những cũ và mới đan chen cùng những suy tư về hành trình phía trước. Nhưng dù có vật chuyển sao dời, chắc chắn, thời sinh viên, sẽ luôn mãi một mầu xanh, mãi mãi là mầm nụ, làm tươi mới những âu lo, những thách thức và trở ngại của đời người.

.
Những nụ mầm tươi mãi tuổi xanh
Từng trang thơ lụa ngủ trên cành
Đấy mảng tình xanh trong mắt biết
Mấy chùm ly biệt khẽ long lanh
.

Thời gian vẫn cứ nhè nhẹ trôi đi, thoảng một chút, mà đã hơn 5 năm xa AIT rồi. Dạo một vòng khắp AIT, vẫn luôn thấy như mình đang ở đây vậy. Mái tóc thầy đã bạc trắng hơn nhiều, vẫn còn đó những chân tình, những sẻ chia về cuộc sống, về những nghiên cứu khoa học mới và cũ. Biết bao nhiêu những tình người, biết bao nhiêu những ấp ủ từ đây, biết bao nhiêu những đam mê và hy sinh, đôi khi phải đánh đổi bằng những lựa chọn riêng tư, những giọt mồ hôi mặn chát và cả nước mắt.

Vẫn y nguyên những kỷ niệm và hình ảnh, nhưng AIT về cơ cấu, tổ chức và bản chất có thể đã và đang khác xưa nhiều lắm. Hay có lẽ cái nhìn của mình và quan niệm đã đổi thay? Một thời AIT hùng mạnh đã qua đi, thách thức hiện tại và sắp tới rất nhiều, nhưng chính những đổi thay đó, sẽ là nền tảng cho những chuyển biến có bước ngoặc lớn cho sự thành công của AIT. Chỉ có sự thay đổi, biết chọn lựa thời cơ, biết mình là ai, với những dấn thân và cống hiến, mới làm cho con người và loài người vận động và đi lên. Mặc dù, người ta muốn níu kéo thời gian lại, muốn giữ lại những gì của mình, nhất là những huy hoàng của một thời đã qua, dù cho con tạo xoay vần như thế nào đi chăng nữa. Nhưng cuộc sống đâu có dễ chiều lòng người, nước vẫn cứ chảy qua cầu, xã hội luôn chuyển biến, con người luôn phải thích ứng với những hoàn cảnh và môi trường mới. Duy chỉ có một điều người ta nên không nên thay đổi, nếu có, thì cố gắng đổi thay theo hướng tích cực, và luôn phải trân trọng và gìn giữ, đó là tình cảm, là sự chân thành, là cái tôi, cái tâm của một đời người.

Ở giữa hai thái cực, mới và cũ, được và mất, thất bại và thành công, người ta thường mới thức tỉnh. Nhưng giữa hai thái cực này, là một quãng chuyển đổi, dài hay ngắn, nhanh hay chậm, là do bản chất của sự việc. AIT đang đổi thay, nhưng có lẽ vẫn rất chậm, mà xã hội cũng như nhận thức đang đổi biến từng ngày. Nếu không có sự linh hoạt, mềm dẻo và thích nghi cao độ, AIT dễ đánh mất hình ảnh và lợi thế trong một tương lai rất gần, mà ở đó, đã từng bao nhiêu năm gây dựng.

Cổng vào AITCC – Trung tâm hội nghị và khách sạn ở AIT

Nhưng dù AIT có chuyển biến gì đi nữa, thì món Tomzam ở AITCC có lẽ sẽ không bao giờ đổi thay. Đã từng đi ăn nhiều nơi ở Thailand, từ các nhà hàng sang trọng, tới các quán ăn bình dân, nhưng món Tomzam ở AITCC vẫn có một nét gì đó rất tuyệt, rất riêng, rất AIT và đặc biệt là không cay lắm, và có sự hài hòa đồng điệu giữa ba vị chua, cay và ngọt, như những khoảnh khắc đam mê của một thời sách vở, một phần của một đời người. Thầy nói, Khách đến AIT thì được mời ngồi đối diện với mặt hồ. Vừa ăn uống, vừa cảm nhận không gian AIT, với những mầu xanh, đan chen cùng những mầu vàng và đỏ của sắc hoa, thấy AIT bình yên và thư thái vô cùng. AIT vẫn luôn trường tồn, vẫn luôn đẹp và nổi tiếng về môi trường cũng như kiến trúc hòa trộn với thiên nhiên của mình. Những lúc như thế này, lại cứ thầm ước AIT hãy cứ mãi là như vậy, muốn
kéo thời gian ngắn lại, muốn cuộc sống đừng trôi đi nhanh. Hình như mình hơi ích kỷ, nhưng con người là vậy mà, vẫn luôn mơ về một ngày xưa, luôn hoài niệm về một thời xa vắng, về những không những có, vẫn luôn mơ “cho tôi lại ngày nào…trăng lên bằng ngọn cau”; và dù là ai đi chăng nữa, dù trãi nghiệm nhiều biết bao nhiêu đi nữa, thì người ta vẫn luôn luôn ước muốn “cho đi lại từ đầu, chưa đi vội về sau….” (Phạm Duy).

AIT, April 2008.

My updated photo albums – Sakura and other flowers!

Tháng Tư 22, 2008

Sakura is gently beautiful. It is wonderful to watch the flowers, but hidden inside is the the bittersweet feeling that we have to face

Em nói, hoa Sakura rất đẹp, lộng lẫy và kiêu sa; và thật tuyệt vời khi được ngắm nhìn những bông hoa Sakura; nhưng bên trong những xúc cảm ấy, luôn luôn ẩn chứa những ngọt đắng mà mình phải đối diện. Nhưng Anh không tin đâu, vì Anh tin vào cái Đẹp bất tận của Sakura, vào những cánh mỏng manh rực mầu của sức sống; Anh tin vào chính mình, và luôn tin vào những ngày mai vô định. Anh tin vào những phút giây hạnh phúc và cái Đẹp sẽ tồn tại mãi mãi, ở đó chỉ có niềm vui và những khoảnh khắc diệu kỳ, luôn lan tỏa trong hành trình của mình; dẫu biêt rằng những gì cao quý, những gì quá đẹp, thì luôn dễ vỡ và mong manh…

Hoa Sakura nở nhanh và tàn đi cũng rất nhanh, đặc biệt khi hoa nở vào những ngày tiết trời ấm và nắng. Hoa Sakura thường nở rộ, nở dạt dào, ào ạt, mang tới những khoảnh khắc đẹp đến vô cùng, rồi lại lặng thầm thả những cánh tàn về với đất Mẹ. Anh yêu những phút giây “Yêu hết mình, sống hết mình, để rồi hóa kiếp” của Sakura, để rồi những xúc cảm của mình luôn mãi đẹp, và không phai mờ trong trí tưởng, bởi cái Đẹp luôn tồn tại vô cùng vô tận, luôn bất diệt, mặc dù ý niệm của con người luôn đổi thay.

Những câu Thơ Hai-ku em viết, như thả bóng của những ngày xưa vào thực tại. Nằm dưới gốc Sakura nhìn những cánh hoa nhẹ rơi trên nền trời xanh vời vợi, Anh cảm thấy nhớ nhà nhiều lắm, nhớ như chưa bao giờ được nhớ. Anh bỗng thấy mình như lẻ loi hơn giữa những đơn côi của cuộc sống. Anh thấy thấm thía hơn về những phút giây lữ thứ, và vội vã mong về những sự sẻ chia, về những sự đồng cảm, và về cái Đẹp của nghững phút giây giao mùa giữa hồn trần với thiên tạo, và giữa bây giờ với những ngày đã và đang qua đi.

Yu-me mo U-tsu-tsu-mo U-tsu-shi-tsu-tsu

O-i Sa-ku-ra-gi no

Sai-getsu Mi-se-te

Hoa Anh Đào rơi rơi

Bóng của giấc mơ và thực tại

Bên cội cây già, nghĩ lại ngày đã xa

(Giang Hương chuyển ngữ)

Ừ đúng vậy, người ta không thể níu giữ những gì mãi mãi đi xa. Hình như con người ta cũng không dễ quên những gì mình đã có; và phải chăng Anh là người hoài cổ?…. mà cuộc đời thì vẫn luôn luôn chuyển động, luôn biến đổi không ngừng, như nước trôi qua cầu, như gió thổi mây bay, như những cánh hoa Sakura đang nở, và rồi lại nhè nhẹ trở về với nguồn cội, về với chính mình.

Em hãy cố giữ nhé, xin giữ lại một chút Sakura, dù chỉ là một cánh mỏng mà thôi. Cái gì đến rồi nó sẽ đến thôi, phải không em? Những bông Sakura sẽ lại nở khi mùa Xuân đến …., và con Tạo lại xoay vần…

Ti-ru Sa-ku-ra

No-ko-ru-mo Sa-ku-ra

Ti-ru Sa-ku-ra

(By Ryo-kan:18th century Buddhist monk)

Hoa Anh Đào đang rơi

Một vài bông còn lại…

Nhưng hoa vẫn lại rơi

(Giang Hương chuyển ngữ)

Clich HERE for my Photo Albums about Sakura and other flowers with meditation musics.

In this site, there are online photo albums, screen savers and photo animation files for download. The content is as follows.

1. Click HERE to view the photo album in which the photos were resized to 640×480 pixels.

2. Click HERE to download “35 minutes – photo animation album” with Meditation Music. The file size is 42 MB.

3. Click HERE to download “5 minutes – photo animation album” with Meditation Music. The file size is 11.5 MB.

4. Click HERE to download the screen saver. The file size is 42 MB.

5. Click HERE to view “5 minutes – photo animation album” on the website (FLASH Web). It is about 6 MB streaming data, therefore it takes time to view if your internet speed is slow.

Notes:

1. The music photo animation albums are in *.exe file. Just double click on the file to view.

2. The albums were created at 50% of the photo quality to reduce the file size. If you are interested in a better quality of the albums and photos, please contact me.

3. A guide for Installation of the screen saver:

Copy Screensaver file *.SCR to your Windows directory (usually C:\WINDOWS for Windows 95 or 98, C:\WINNT\SYSTEM32 for Windows NT, and C:\WINDOWS\SYSTEM32 for Windows 2000 or XP), then from the Display option of the Control Panel, choose the Screeen Saver and use the “Settings” button to configure it for your location and preferences

Happy International Women’s Day 2008

Tháng Ba 8, 2008

My best wishes to you all!

Click HERE for the website of your day: Musics and my e-Card!

Greetings from Wales, United Kingdom!

Thap nhi nhan duyen

Tháng Hai 14, 2008

Chốn mơ nào biết là chi

Thong dong một cõi, lối về bể dâu

.

Viết gì đây cho mai sau

Trăm năm gói lại vài câu ân tình

.

Viết gì đây cho riêng mình

Khi muôn hoa lại ngập ngừng gọi Xuân

.

Đạo Phật có “thập nhị nhân duyên” (hay “duyên khởi”). Đời là ngàn mối liên hệ. Những liên hệ là Nhân của một yếu tố này, và là Quả của một yếu tố khác, làm thành một vòng với 12 yếu tố, và chúng làm người ta cứ mãi vướng trong Luân hồi.

Vào tiết giao mùa, hình như người ta dễ xúc cảm hơn, cần sự sẻ chia và đồng cảm hơn. Và có lẽ, sẻ chia và sự đồng cảm hội tụ nên nhân duyên và tri ân của một đời người.

Xứ Wales, Đông đã bắt đầu vào những ngày cuối, nắng lạnh hoặc sương mù giăng trắng. Một vài nhánh Anh Đào đã bắt đầu đơm nụ chào Xuân. Ngày và Đêm bỗng trôi nhanh vô lối, ta như bồng bềnh giữa hư và thực, giữa Phật và đời, giữa mưa và nắng. Rồi một phút nào đó, thèm được tìm lại chính mình, tìm lại một khoảnh khắc nào đấy, về với chút xưa trong thực tại, về lại một tiếng à ơi.

Nửa đời viễn xứ, thấy đời thật rộng, thật mênh mông. Từng nhánh Xuân nhè nhẹ vỗ về. Những vui buồn lãng đãng. Lời nào cho xứ sở, cho ta, cho đời? Cõi nào cho những đam mê?

Bất chợt thấy cõi lòng vô cực, lênh đênh địa cầu….

VÔ CỰC – Giang Hương

Còn gì cho nhau

Khi bước vội qua cầu

Ngày và đêm không có tuổi

Dòng đời như mắc nợ

Một tiếng à ơi

.

Còn gì cho riêng tôi

Còn gì cho em và mẹ

Khi gió Xuân về ươm nụ mới

Nửa đời viễn xứ

Gọi mùa

Chơi vơi

.

Còn gì chờ đợi

Một thời hoa đăng

Đêm lạnh

Mờ sương

Gọi nắng

.

Thì thêm một đêm trắng

Để thấy đời tri ân.

Happy Lunar New Year 2008

Tháng Hai 6, 2008

Chúc Mừng Năm Mới!

Cầu mong những điều tốt đẹp nhất đến với mọi người, mọi nhà và mọi miền, cùng năm Châu bốn Bể.

Wishing you and your family Good Health, Good Luck and Success in 2008!

My E-card is at this link: http://www.mec.cf.ac.uk/~scehlc/mauty08/

and here the E-card with a song “Xuan Da Ve”: http://www.mec.cf.ac.uk/~scehlc/mauty08music/

Greetings from Wales, United Kingdom!

Le Chi Hieu

—————————

Gửi cả nhà bài thơ “Cuối năm”, bài này tôi viết cách đây 3 năm, khi lần đầu tiên đón Tết ở Xứ Wales, bài đăng ở báo Người Viễn Xứ: http://nguoivienxu.vietnamnet.vn/butviet/2005/02/374028/:

LTS: Chỉ đôi lời thật vắn tắt: “Xin gởi tới Ban biên tập Người Viễn Xứ bài thơ “Cuối năm”, xin chúc quý anh chị và báo NVX một năm mới anh khang thịnh vượng”, ngoài ra tác giả Giang Hương (Lê Chí Hiếu) – chẳng cho chúng tôi thông tin gì thêm. Có thể hiểu rằng rằng, Thơ sẽ nói lên mọi điều… nên tác giả đã không cần phải nhiều lời. Vâng, có lẽ thế. NVX xin giới thiệu với bạn đọc bài thơ ẩn chứa nỗi niềm riêng của tác giả, song cũng là nỗi lòng của những người viễn xứ, khi mùa xuân đến…

NGƯỜI VIỄN XỨ

CUỐI NĂM – Giang Hương

Cuối năm,

Xứ lạ gần mà xa
Chỉ có mình ta với nhớ

Ôm cây Ghi-ta cũ
Ngân nga tự khúc độc hành
Dán đôi Câu Đối đỏ
Mơ về một khoảng trời xanh

Cuối năm,
Tỉa từng nhánh Anh đào
Nhớ sắc mai vàng nở
Dâng một ly rượu đỏ
Bơ vơ một thuở xa nhà

Cuối năm
Nao nao mở cửa gọi mùa
Gió lùa từng nhánh đầy vơi
Chuyện xưa, chuyện cũ
Rủ nhau đỏng đảnh về trời

Cuối năm
Bạn bè mỗi đứa một nơi
Mênh mông địa cầu
Líu lo phone cho nhau mừng tuổi
Bài giảng chiều nay dài không thể nhớ

Tri âm, tri kỷ
Một nét hồn quê
Từng đôi cánh én ….

Trang luận án hóa thành trang nhật ký
Câu thơ một nửa không về

Cuối năm
Nghe câu Quan Họ cổ
Lại nhớ Thị Mầu Lên Chùa
Ngắm tấm thiệp mừng Điện Tử
Ôi chao, nhớ bánh chưng xanh
Nghe điệp khúc quân hành
Mà nhớ làng, nhớ xóm

Nhớ khói lam chiều, bập bùng bếp lửa
Nhớ nồng nàn những áng thơ ngâm

Cuối năm
Xứ lạ trời xa ngàn ngàn dặm
Thắp một nén nhang thơm
Tạ ơn Trời, ơn Phật
Ơn Đấng Sinh Thành
Ơn Cha, ơn Mẹ
Ơn mãi vô cùng,
Đất Việt thân thương

Cuối năm
Gọi phố phường lên đèn
Gọi nhớ lên ngàn
Gọi hồn hửng nắng

Gọi đất trời vào Xuân
Gọi lộc mầm hé nụ

Gọi bốn phường trời về đây hội tụ
Tưng bừng khai hội Vui Xuân.

My updated photo albums – Sakura and other flowers!

Tháng Chín 14, 2007

Sakura is gently beautiful. It is wonderful to watch the flowers, but hidden inside is the the bittersweet feeling that we have to face

Em nói, hoa Sakura rất đẹp, lộng lẫy và kiêu sa; và thật tuyệt vời khi được ngắm nhìn những bông hoa Sakura; nhưng bên trong những xúc cảm ấy, luôn luôn ẩn chứa những ngọt đắng mà mình phải đối diện. Nhưng Anh không tin đâu, vì Anh tin vào cái Đẹp bất tận của Sakura, vào những cánh mỏng manh rực mầu của sức sống; Anh tin vào chính mình, và luôn tin vào những ngày mai vô định. Anh tin vào những phút giây hạnh phúc và cái Đẹp sẽ tồn tại mãi mãi, ở đó chỉ có niềm vui và những khoảnh khắc diệu kỳ, luôn lan tỏa trong hành trình của mình; dẫu biêt rằng những gì cao quý, những gì quá đẹp, thì luôn dễ vỡ và mong manh…

Hoa Sakura nở nhanh và tàn đi cũng rất nhanh, đặc biệt khi hoa nở vào những ngày tiết trời ấm và nắng. Hoa Sakura thường nở rộ, nở dạt dào, ào ạt, mang tới những khoảnh khắc đẹp đến vô cùng, rồi lại lặng thầm thả những cánh tàn về với đất Mẹ. Anh yêu những phút giây “Yêu hết mình, sống hết mình, để rồi hóa kiếp” của Sakura, để rồi những xúc cảm của mình luôn mãi đẹp, và không phai mờ trong trí tưởng, bởi cái Đẹp luôn tồn tại vô cùng vô tận, luôn bất diệt, mặc dù ý niệm của con người luôn đổi thay.

Những câu Thơ Hai-ku em viết, như thả bóng của những ngày xưa vào thực tại. Nằm dưới gốc Sakura nhìn những cánh hoa nhẹ rơi trên nền trời xanh vời vợi, Anh cảm thấy nhớ nhà nhiều lắm, nhớ như chưa bao giờ được nhớ. Anh bỗng thấy mình như lẻ loi hơn giữa những đơn côi của cuộc sống. Anh thấy thấm thía hơn về những phút giây lữ thứ, và vội vã mong về những sự sẻ chia, về những sự đồng cảm, và về cái Đẹp của nghững phút giây giao mùa giữa hồn trần với thiên tạo, và giữa bây giờ với những ngày đã và đang qua đi.

Yu-me mo U-tsu-tsu-mo U-tsu-shi-tsu-tsu

O-i Sa-ku-ra-gi no

Sai-getsu Mi-se-te

Hoa Anh Đào rơi rơi

Bóng của giấc mơ và thực tại

Bên cội cây già, nghĩ lại ngày đã xa

(Giang Hương chuyển ngữ)

Ừ đúng vậy, người ta không thể níu giữ những gì mãi mãi đi xa. Hình như con người ta cũng không dễ quên những gì mình đã có; và phải chăng Anh là người hoài cổ?…. mà cuộc đời thì vẫn luôn luôn chuyển động, luôn biến đổi không ngừng, như nước trôi qua cầu, như gió thổi mây bay, như những cánh hoa Sakura đang nở, và rồi lại nhè nhẹ trở về với nguồn cội, về với chính mình.

Em hãy cố giữ nhé, xin giữ lại một chút Sakura, dù chỉ là một cánh mỏng mà thôi. Cái gì đến rồi nó sẽ đến thôi, phải không em? Những bông Sakura sẽ lại nở khi mùa Xuân đến …., và con Tạo lại xoay vần…

Ti-ru Sa-ku-ra

No-ko-ru-mo Sa-ku-ra

Ti-ru Sa-ku-ra

(By Ryo-kan:18th century Buddhist monk)

Hoa Anh Đào đang rơi

Một vài bông còn lại…

Nhưng hoa vẫn lại rơi

(Giang Hương chuyển ngữ)

Clich HERE for my Photo Albums about Sakura and other flowers with meditation musics.

In this site, there are online photo albums, screen savers and photo animation files for download. The content is as follows.

1. Click HERE to view the photo album in which the photos were resized to 640×480 pixels.

2. Click HERE to download “35 minutes – photo animation album” with Meditation Music. The file size is 42 MB.

3. Click HERE to download “5 minutes – photo animation album” with Meditation Music. The file size is 11.5 MB.

4. Click HERE to download the screen saver. The file size is 42 MB.

5. Click HERE to view “5 minutes – photo animation album” on the website (FLASH Web). It is about 6 MB streaming data, therefore it takes time to view if your internet speed is slow.

Notes:

1. The music photo animation albums are in *.exe file. Just double click on the file to view.

2. The albums were created at 50% of the photo quality to reduce the file size. If you are interested in a better quality of the albums and photos, please contact me.

3. A guide for Installation of the screen saver:

Copy Screensaver file *.SCR to your Windows directory (usually C:\WINDOWS for Windows 95 or 98, C:\WINNT\SYSTEM32 for Windows NT, and C:\WINDOWS\SYSTEM32 for Windows 2000 or XP), then from the Display option of the Control Panel, choose the Screeen Saver and use the “Settings” button to configure it for your location and preferences

Translation of the Tao Te Ching – Dao Duc Kinh – Lao Tu

Tháng Chín 3, 2006

Stop thinking, and end your problems“- Lao Tzu

Even the finest teaching is not the Tao itself. Even the finest name is insufficient to define it. Without words, the Tao can be experienced, and without a name, it can be known. To conduct one’s life according to the Tao, is to conduct one’s life without regrets; to realize that potential within oneself which is of benefit to all. Though words or names are not requiredto live one’s life this way, to describe it, words and names are used, that we might better clarify the way of which we speak, without confusing it with other ways in which an individual might choose to live….

Đạo Đức Kinh – Lão Tử

Theo Bản dịch tiếng Anh của: Stan Rosenthal

Có một vật hỗn độn mà thành trước cả trời đất. Nó yên lặng, vô hình, đứng một mình mà không thay đổi vĩnh cửu, vân hành khắp vũ trụ không ngừng, có thể coi nó nó là mẹ của vạn vật trong thiên hạ. Ta không biết tên nó là gì, tạm đặt tên cho nó là đạo.

Đạo trời không tranh mà khéo thắng, không nói mà khéo đáp, không gọi mà vạn vật tự tới, bình thản vô tâm mà khéo mưu tính mọi việc. Lưới trời lồng lộng, thưa mà khó lọt.

Lời nói chân thật thì không hoa mỹ, lời nói hoa mĩ thì không chân thật. Người thiện thì không cần phải biện giải [vì hành vi tốt rồi], người nào phải biện giải cho mình là người “không thiện”. Người biết thì không nói, người nói là người không biết.

Người ta sinh ra thì mềm yếu mà khi chết thì cứng đơ. Thảo mộc sinh ra thì mềm dịu mà khi chết đi thì lại khô cứng.
Cho nên cứng mạnh là cùng loài với chết, mềm yếu là cùng loài với sống. Vì vậy binh mạnh thì không thắng, cây cứng thì bị chặt. Cứng mạnh thì phải ở dưới, mềm yếu lại được ở trên.

Mạnh mẽ về dám làm [tức quả cảm, cương cường] thì chết, mạnh mẽ về không dám làm [tức thận trọng, nhu nhược] thì sống. Hai cái đó cùng là mạnh mẽ, mà một cái thì được lợi, một cái lại bị hại; ai mà biết được tại sao trời lại ghét cái đó [quả cảm, cương cường]?

Người nào hứa một cách dễ dàng quá thì khó tin được, người nào cho việc gì cũng dễ làm thì sẽ gặp nhiều cái khó. Cho nên người hiểu đạo coi việc gì cũng khó mà rốt cuộc không gặp cái gì khó.Cái có từ cái không mà ra. Không có nghĩa là không có gì cả nhưng phải có cái gì thì mới có cái không có.

Cái gì an định thì dễ nắm, giòn thì dễ vỡ, nhỏ thì dễ phân tán. Ngăn ngừa sự tình từ khi chưa manh nha, trị loạn từ khi chưa thành hình.

Cây lớn một ôm, khởi sinh từ một cái mầm nhỏ; đài cao chín tầng khởi đầu từ một sọt đất, đi xa ngàn dặm bắt đầu từ một bước chân. Người ta làm việc , thường gần tới lúc thành công thì lại thất bại, vì không cẩn thận như lúc ban đầu, dè sau như trước thì không hỏng việc.

Người hiểu đạo trị thiên hạ theo chính sách vô vi, giữ thái độ điềm đạm. Xem cái nhỏ cũng như cái lớn, cái ít như nhiều, lấy đức báo oán. Giải quyết việc khó từ khi còn dễ, thực hành việc lớn từ khi còn nhỏ [vì việc khó trong thiên hạ khởi từ chỗ dễ, việc lớn khởi từ nhỏ]. Cho nên thánh nhân trước sau không làm việc gì lớn mà thực hiện được việc lớn.

Đạo lớn bị bỏ rồi mới có nhân nghĩa, mưu trí xuất hiện rồi mới có trá ngụy, gia đình bất hòa rồi mới sinh ra hiếu từ, nước nhà rối loạn rồi mới có tôi trung.

Trời đất bất nhân, coi vạn vật như chó rơm; thánh nhân bất nhân, coi trăm họ như chó rơm [Luật thiên nhiên không có tình thương của con người, cứ thản nhiên, vô tâm với vạn vật, mùa xuân tươi tốt, mùa đông điêu tàn…]. Khoảng giữa trời đất như cái ống hơi; hư không mà không kiệt, càng chuyển động hơi lại càng ra. Càng nói nhiều lại càng khốn cùng, không bằng giữ sự hư tĩnh.

Muốn cho vật gì thu rút lại thì tất hãy mở rộng nó ra đã. Muốn cho ai yếu đi thì tất hãy làm cho họ mạnh lên đã. Muốn phế bỏ ai thì tất hãy đề cử họ lên đã. Muốn cướp lấy vật gì thì tất hãy cho đã. Hiểu như vậy là sâu kín mà sáng suốt. Vì nhu nhược thắng được cương cường.

Ngũ sắc làm cho người ta mờ mắt; ngũ âm làm cho người ta ù tai; ngũ vị làm cho người ta tê lưỡi, ruỗi ngựa săn bắn làm cho lòng người ta mê muội, vàng bạc làm cho hành vi người ta đồi bại. Cho nên bậc đắc đạo cầu no bụng mà ko cầu vui mắt, bỏ cái xa xỉ, đa dục mà chọn cái chất phác, vô dục. Bậc đắc đạo bận áo vải thô mà ôm ngọc quý trong lòng.

Trời đất trường cửu. Sở dĩ trời đất trường cửu được là vì không sống riêng cho mình, nên mới trường sinh được. Vì vậy thánh nhân [người đắc đạo] đặt thân mình ở sau mà thân lại được ở trước, đặt thân mình ra ngoài mà thân mới còn được. Như vậy chẳng phải vì thánh nhân không tự tư mà thành được việc riêng của mình ư ?

Người quân tử gặp thời thì mặc áo gấm mà ngồi xe ngựa, không gặp thời thì mặc áo vải thô mà đi chân đất.

Không trọng người hiền để dân không tranh, không quý của hiếm để dân không trộm cắp, không phô bày cái gì gợi ham muốn, để lòng dân không loạn. Chính trị của thánh nhân là làm cho dân lòng thì hư tĩnh, bụng thì no, không ham muốn, không tranh giành, xương cốt thì mạnh. Khiến cho dân không biết, không muốn mà bọn mưu trí thì không dám hành động. Theo chính sách vô vi thì mọi việc đều trị.

Không học thì không phải lo. Càng theo học thì mỗi ngày dục vọng, “hữu vi” càng tăng, theo đạo thì mỗi ngày dục vọng càng giảm, vô vi càng tăng.

Ta có ba vật báu mà ta ôm giữ cẩn thận, một là lòng nhân ái, hai là tính tiết kiệm, ba là không dám đứng trước thiên hạ. Vì nhân ái mà sinh ra dũng cảm, vì tiết kiệm mà sinh ra sung túc, rộng rãi, vì không dám đứng trước thiên hạ mà làm chủ được thiên hạ.

Nếu không nhân ái mà mong được dũng cảm, không tiết kiệm mà mong được rộng rãi, không chịu đứng sau mà tranh đứng trước người thì tất hỏng việc. Trời muốn cứu ai thì cho người đó lòng nhân ái để tự bảo
vệ, lấy lòng nhân ái mà giúp người đó.

Người sáng suốt nghe đạo thì gắng sức mà thi hành, người bình thường nghe đạo thì nửa tin nửa ngờ, người tăm tối nghe đạo thì cười rộ. Nếu không cười thì đạo đâu còn là đạo nữa ?

Nước là vật cực mềm mà lại thắng được vật cực cứng là đá [nước chảy đá mòn]. Nước là vật cực kì mềm mại, nó luôn tìm chỗ thấp mà tới [khiêm nhường], ngày đêm chảy không ngừng, bốc lên thì thành mưa, chảy xuống thì thành sông rạch, thấm vào lòng đất để nuôi vạn vật. Tự nó không ngừng biến đổi, lại sinh ra mọi loài. Nó không tranh với ai, lựa chỗ thấp mà tới, gặp cái gì cản thì nó uốn khúc mà tránh đi, cho nên đâu nó cũng tới được.

Vật gì bén nhọn thì dễ gẫy. Ráng giữ cho chậu đầy hoài, chẳng bằng thôi đi; con dao cố mài cho bén nhọn thì lại không bén lâu. Vàng ngọc đầy nhà, làm sao mà giữ nổi ? Giàu sang mà kiêu căng là tự rước họa vào thân.

Ba mươi nan hoa cùng qui vào 1 cái bánh, nhưng chính nhờ khoảng trống không trong cái bánh mà xe mới dùng được. Nhồi đất sét để làm chén bát, nhưng chính nhờ cái khoảng trống không ở trong mà chén bát mới dùng được. Đục cửa, cửa sổ để làm nhà, chính nhờ cái trống không đó mà nhà mới dùng được. Vậy ta tưởng cái “có” [bánh, chén bát, nhà] có lợi cho ta mà thực ra cái “không” mới làm cho cái “có” hữu ích.

Người đời được vinh hay bị nhục thì lòng sinh ra rối loạn, sợ vạ lớn thì sinh ra rối loạn. Tại sao vinh, nhục thì lại sinh ra rối loạn ? Là vì vinh thì được tôn, nhục thì bị hèn; được thì lòng rối loạn [mừng rỡ mà!]; mất thì lòng rối loạn [rầu rĩ mà!]; cho nên mới bảo là vinh, nhục sinh ra rối loạn. Vậy phải làm sao ? Chúng ta sỡ dĩ sợ vạ lớn là vì chúng ta có cái thân. Nếu chúng ta quên cái thân mình đi, thì còn sợ gì lòng sinh ra rối loạn nữa ?! Cho nên kẻ nào coi trọng sự hy sinh thân mình cho thiên hạ, thì có thể tin cậy vào kẻ đó được.

Ai có thể đang đục mà lắng xuống để từ từ trong ra ? Ai có thể đang hư tĩnh mà phát động để lần lần sinh động lên ? Người nào giữ được đạo ấy thì không tự mãn, không cố chấp, cũng không tự ái. Vì vậy nên mới có thể bỏ cái qua cái cũ mà chấp nhận cái mới được.

Kẻ đứng 1 chân thì không thể đứng được lâu, kẻ xoạc chân ra thì không thể đi được, kẻ tự biểu hiện mình thì không bao giờ chói lọi, kẻ tự kể công thì không có công, kẻ tự phụ thì chẳng khuyên bảo được ai, kẻ vẽ rắn thêm chân thì không trường cửu. Thái độ đó được ví như đồ ăn thừa, những ung nhọt ai ai cũng ghét.

Ai cũng cho cái đẹp là đẹp do đó mà phát sinh ra quan niệm cái xấu; ai cũng cho cái thiện là thiện do đó mà phát sinh ra quan niệm về cái ác. Tại sao con người thích cái đẹp mà lại không thích cái xấu ? Là vì “có” và “không” sinh ra lẫn nhau, “dễ” và “khó” tạo nên lẫn nhau, cao thấp dựa vào nhau mà tồn tại …

Kẻ biết người là người khôn, kẻ tự biết mình là người sáng suốt. Thắng được người là có sức mạnh, thắng được mình là kiên cường. Kẻ biết thế nào là đủ là người giàu; kẻ gắng sức là người có chí. Kẻ nào ko rời bỏ những điều trên thì sẽ được lâu dài, chết mà không mất là trường thọ.

Hồn nhiên, vô tư, vô dục như đứa trẻ mới sanh là có đức dày, ai cũng yêu quý, muốn đạt như vậy không phải là dễ. Đứa trẻ mới sinh độc trùng ko chích, mãnh thú không ăn thịt, ác điểu ko vồ. Xương yếu gân mềm mà tay nắm rất chặt, suốt ngày gào hét mà giọng ko khản, như vậy là khí cực hòa.

Dứt thánh hiền, bỏ mưu trí dân lợi gấp trăm; dứt nhân bỏ nghĩa, dân lại hiếu từ; dứt trí xảo bỏ lợi, không có trộm giặc.

Ba cái đó (thánh trí, nhân nghĩa, xảo lợi) vì là cái văn vẻ bề ngoài không đủ để trị dân nên phải bỏ; khiến cho dân quy về điều này: ngoài thì mộc mạc, trong thì giữ sự giản phác, giảm tư tâm bớt dục vọng mới là tích cực.

Dạ (giọng kính trọng) khác với ơi (giọng xem thường) bao nhiêu ? Thiện với ác khác nhau như thế nào ? Cái mọi người sợ ta không thể không không sợ. Việc học rộng lớn thay, không sao hết được.

Mọi người hớn hở như hường bữa tiệc lớn, như mùa xuân lên đài; riêng ta điềm tĩnh, không lộ chút tình ý gì như đứa trẻ chưa biết cười, rũ rượi mà đi như không có nhà để về. Mọi người có thừa, riêng ta như thiếu thốn, lòng ta ngu muội, đần độn thay ! Mọi người đều có chỗ để dùng, riêng ta ngoan cố mà bỉ lậu. Riêng ta khác người mà quý mẹ của muôn loài (tức đạo)

Vạn vật tuần hoàn, âm cực dương sinh, lúc sinh lúc tử, trăng tròn trăng khuyết. Vạn vật biến đổi rồi trở lại cái bản thể của nó (trở về với đạo). Từ xưa đến nay, đạo tồn tại hoài, nó sáng tạo ra vạn vật. Chúng ta do đâu biết được bản chất vạn vật ? Đó là do đạo.

Thánh nhân ôm giữ lấy đạo làm phép tắc cho thiên hạ. Không tự biểu hiện cho nên mới sáng tỏ, không tự cho là phải nên mới chói lọi, không tự kể công nên mới là có công, không tự phụ cho nên mới hơn người. Chỉ vì không tranh với ai nên không ai tranh với mình được.

Người xưa bảo: “Cong (chịu khuất phục) thì sẽ được bảo toàn”, đâu phải hư ngôn! Nên chân thành giữ vẹn cái đạo mà về với nó. Trong trời đất có bốn cái lớn mà người là một. Người bắt chước trời, trời bắt chước đạo, đạo bắt chước tự nhiên.

Ít nói thì hợp với đạo. Cho nên gió lốc không thể thổi suốt buổi sáng, mưa rào không suốt ngày. Ai làm nên những cái ấy? Chính là do trời đất. Trời đất còn không thể lâu được, huống hồ là con người ?

Vì binh khí là vật bất tường (chẳng lành, gây họa), ai cũng ghét cho nên người giữ đạo không dùng binh khí. Bất đắc dĩ phải dùng đến nó, mà dùng đến thì điềm đạm là hơn cả. Thắng cũng không cho là hay, nếu cho là hay tức là thích giết người. Kẻ nào thích giết người thì không trị được thiên hạ.

Việc lành thì trọng bên trái, việc dữ thì trọng bên phải. Giết hại nhiều người thì nên lấy lòng bi ai mà khóc, chiến thắng thì nên lấy tang lễ mà xử. (Nguồn: VNN: Thuvien Ebook)

10 phần đầu tiên của bản dịch Tiêng Anh bởi Stan Rosenthal được trích dẫn ở dưới đây. Toàn bộ bản dịch gồm 81 phần được format dưới định dạng PDF có thể tải tại ĐÂY (CLICK HERE TO DOWNLOAD).
Translation of the Tao Te Ching
Stan Rosenthal
1. THE EMBODIMENT OF TAO

Even the finest teaching is not the Tao itself. Even the finest name is insufficient to define it.

Without words, the Tao can be experienced, and without a name, it can be known.

To conduct one’s life according to the Tao, is to conduct one’s life without regrets; to realize that potential within oneself which is of benefit to all.

Though words or names are not requiredto live one’s life this way, to describe it, words and names are used, that we might better clarify the way of which we speak, without confusing it with other ways in which an individual might choose to live.

Through knowledge, intellectual thought and words, the manifestations of the Tao are known, but without such intellectual intentwe might experience the Tao itself.

Both knowledge and experience are real, but reality has many forms, which seem to cause complexity.

By using the means appropriate, we extend ourselves beyondthe barriers of such complexity, and so experience the Tao.

2. LETTING GO OF COMPARISONS

We cannot know the Tao itself, nor see its qualities direct, but only see by differentiation, that which it manifests.

Thus, that which is seen as beautiful is beautiful compared with that which is seen as lacking beauty; an action considered skilled is so considered in comparisonwith another, which seems unskilled.

That which a person knows he hasis known to him by that which he does not have, and that which he considers difficult seems so because of that which he can do with ease. One thing seems long by comparison with that which is, comparatively, short. One thing is high because another thing is low; only when sound ceases is quietness known, and that which leads is seen to lead only by being followed.

In comparison, the sage, in harmony with the Tao, needs no comparisons, and when he makes them, knowsthat comparisons are judgements, and just as relative to he who makes them, and to the situation, as they are to that on which the judgement has been made.

Through his experience, the sage becomes aware that all things change, and that he who seems to lead, might also, in another situation, follow. So he does nothing; he neither leads nor follows. That which he does is neither big nor small; without intent, it is neither difficult, nor done with ease. His task completed, he then lets go of it; seeking no credit, he cannot be discredited. Thus, his teaching lasts for ever, and he is held in high esteem.

3. WITHOUT SEEKING ACCLAIM

By retaining his humility, the talented person who is also wise, reduces rivalry.

The person who possesses many things, but does not boast of his possessions, reduces temptation, and reduces stealing.

Those who are jealous of the skills or things possessed by others, most easily themselves become possessed by envy.

Satisfied with his possessions, the sage eliminates the need to steal; at one with the Tao, he remains free of envy, and has no need of titles.

By being supple, he retains his energy. He minimizes his desires, and does not train himself in guile, nor subtle words of praise. By not contriving, he retainsthe harmony of his inner world, and so remains at peace within himself.

It is for reasons such as these, that an administration which is concerned with the welfare of those it serves, does not encourage status and titles to be sought, nor encourage rivalry.

Ensuring a sufficiency for all, helps in reducing discontent.

Administrators who are wise do not seek honours for themselves, nor act with guile towards the ones they serve.

4. THE UNFATHOMABLE TAO

It is the nature of the Tao, that even though used continuously, it is replenished naturally, never being emptied, and never being over-filled, as is a goblet which spills its contents upon the ground.

The Tao therefore cannot be said to waste its charge, but constantly remains a source of nourishment for those who are not so full of self as to be unable to partake of it.

When tempered beyond its natural state, the finest blade will lose its edge. Even the hardest tempered sword, against water, is of no avail, and will shatter if struck against a rock. When untangled by a cutting edge, the cord in little pieces lies, and is of little use.

Just as the finest swordsmithtempers the finest blade with his experience, so the sage, with wisdom, tempers intellect. With patience, tangled cord may be undone, and problems which seem insoluble, resolved.

With wise administrators, all can exist in unity, each with the other, because no man need feel that he exists, only as the shadow of his brilliant brother.

Through conduct not contrived for gain, awareness of the Tao may be maintained. This is how its mysteries may be found.

5. WITHOUT INTENTION

Nature acts without intent, so cannot be describedas acting with benevolence, nor malevolence to any thing.

In this respect, the Tao is just the same, though in reality it should be saidthat nature follows the rule of Tao.

Therefore, even when he seems to act in manner kind or benevolent, the sage is not acting with such intent, for in conscious matters such as these, he is amoral and indifferent.

The sage retains tranquility, and is not by speech or thought disturbed, and even less by action which is contrived. His actions are spontaneous, as are his deeds towards his fellow men.

By this means he is empty of desire, and his energy is not drained from him.

6. COMPLETION

Like the sheltered, fertile valley, the meditative mind is still, yet retains its energy.

Since both energy and stillness, of themselves, do not have form, it is not through the senses that they may be found, nor understood by intellect alone, although, in nature, both abound.

In the meditative state, the mind ceases to differentiate between existences, and that which may or may not be. It leaves them well alone, for they exist, not differentiated, but as one, within the meditative mind.

7. SHEATHING THE LIGHT

When living by the Tao, awareness of self is not required, for in this way of life, the self exists, and is also non-existent, being conceived of, not as an existentiality, nor as non-existent.

The sage does not contrive to find his self, for he knows that all which may be found of it, is that which it manifests to sense and thought, which side by side with self itself, is nought.

It is by sheathing intellect’s bright light that the sage remains at one with his own self, ceasing to be aware of it, by placing it behind. Detached, he is unified with his external world, by being selfless he is fulfilled; thus his selfhood is assured.

8. THE WAY OF WATER

Great good is said to be like wat
er, sustaining life with no conscious striving, flowing naturally, providing nourishment, found even in places which desiring man rejects.

In this way it is like the Tao itself.

Like water, the sage abides in a humble place; in meditation, without desire; in thoughtfulness, he is profound, and in his dealings, kind. In speech, sincerity guides the man of Tao, and as a leader, he is just. In management, competence is his aim, and he ensures the pacing is correct.

Because he does not act for his own ends, nor cause unnecessary conflict, he is held to be correctin his actions towards his fellow man.

9. WITHOUT EXTREMES

The cup is easier to holdwhen not filled to overflowing.

The blade is more effective if not tempered beyond its mettle.

Gold and jade are easier to protect if possessed in moderation.

He who seeks titles, invites his own downfall.

The sage works quietly, seeking neither praise nor fame; completing what he does with natural ease, and then retiring. This is the way and nature of Tao.

10. CLEANING THE DARK MIRROR

Maintaining unity is virtuous, for the inner world of thought is onewith the external world of action and of things.

The sage avoids their separation, by breathing as the sleeping babe, and thus maintaining harmony.

He cleans the dark mirror of his mind, so that it reflects without intent. He conducts himself without contriving, loving the people, and not interfering.

He cultivates without possessing, thus providing nourishment, he remains receptive to changing needs, and creates without desire.

By leading from behind, attending to that which must be done, he is said to have attained the mystic state.