Archive for Tháng Năm 2008

The treasures appeared after the Earthquake!

Tháng Năm 23, 2008

Words of love and miraculous moments

A day of tragedy and death, the birth of courage and heroes

2:28PM, May 12, 2008, Sichuan Province, southwestern China

The depth of the Sichuan earthquake tragedy seems never ending, but amid it all amazing stories continue to emerge. Many, reported in the Chinese media, are now being translated into other languages. Fei Lai and Nie Xin compiled these from http://www.sichuan-earthquake.org and some Chinese Websites

Grandma, father shield granddaughter with their bodies

At about 3:30pm on May 13, it was raining heavily. The rescue team was told a baby was heard crying from the ruins of a collapsed house in Luoshui Town, Shifang City.

The captain of the team, He Yan, rushed to the site with another four rescuers. At the site, they could hear a faint cry from the rubble. They quickly dug a passage and cleared away the debris. After 40 minutes they saw an unforgettable sight.

A girl, about 2 years old, was waving her small hands about with a dazed and exhausted look in her eyes. Above her was an old woman and a man. The man’s body was badly battered, holding up a broken beam. The old woman’s head was drooping lifelessly, but her hands were still clasping the young girl.

There was no time for He to wipe his tears away. He grabbed the little girl, who was barely breathing, and ran to medical staff.

It is believed the old woman was the little girl’s grandmother and the man the girl’s father.

Girl tells rescuers: Get out, it’s too dangerous

On May 16, a rescue team began their work at Deyang Dongqi Experimental Middle School.

When the earthquake struck the city on May 12 during class time, it caused the four-story building to collapse burying approximately 200 teachers and students. As the hours passed, the probability of survival was dropping, but the rescue team finally found a girl trapped in a narrow passage.

Rubble near the passage made rescue work difficult but after two hours the team had managed to dig a hole big enough for an adult to crawl through. Zhang Yanjun crawled forward into the passage to check the vital signs of the girl. As she was administrating painkiller injections to the girl, the girl spoke weakly: “Aunty, please get out. It’s too dangerous here.” Zhang could not hold back her tears, realizing the child in danger was more concerned for her safety.

Fearful of causing unstable debris to collapse, the rescue team spent another two hours digging the girl out with their hands. Everyone at the scene was heartened when she was brought out of the narrow passage. Zhang immediately put the girl on an IV drip and specialist Wang Minxin checked her for injuries. The girl, Tang Jingwen, is only 12 years old. Both of her legs were broken in the earthquake and she is unable to stand. Yet in the eyes of the rescue team, her spirit has surpassed her physical state.

23 hours with 92-year-old man on back

At 7am on May 15, a group of policemen started trekking to Huanle Valley, a tourist spot in Hongbai County, Shifang City, that rescuers had yet to reach. They finally arrived at 6pm on May 16.

They then embarked on a 23-hour walk back, bringing with them survivors, both injured and uninjured, and a group of elderly people including a man, 92.

“So far he’s the oldest person who has been rescued. It is truly a miracle,” said Pu Jinhui, chief of Wuhan General Hospital who was in charge of the rescue effort.

“He’s generally well except for fractures in both legs,” saids the doctor. Hearing this, the policeman standing by the old man’s side smiled with relief. The policeman had piggybacked the man throughout the 23-hour walk.

The old man, who is also deaf and almost blind, was found at Muguaping, Hongbai County, which is still inaccessible by road.

Selfless parents’ sacrifice for child

On the afternoon of May 14 in Beichuan, 3-year-old Song Xinyi was rescued from the debris of a collapsed house.

The day before, rescuers had discovered two unfortunate adults trapped in the house. Sheltered beneath their bodies was a little girl with big, expressive eyes. According to rescuers, the little girl was found at 8am. But due to a fallen wall that had trapped the adults and the girl, they were unable to rescue her without the use of special tools.

The general belief was that adults had shielded the girl with their bodies.

(www.sichuan-earthquake.org)

Child, we will be together, next life

Child

my child

hold on to Mommy’s hand

the way to Heaven

is too dark

.

Mommy

is afraid

you might lose your way

.

Come

hold on to Mommy’s hand tight

let Mommy

leave the world together with you

the way to Heaven

is too dark

.

Mommy

is afraid

you can’t find your hands

.

After

the light

had been taken away by the fallen walls

I can’t

see your gentle eyes

anymore

.

Child

go on

there’s no more grief on the road ahead

no more textbooks you don’t like

no more spankings from your loving Daddy

.

But

you must remember

the faces of your Mommy

and your Daddy

we will spend our next life

together

.

Mommy, Mommy

don’t worry

I am not alone on the way

friends and classmates are here

.

Mommy, Mommy,

don’t cry,

every mommy is our mommy,

every child has a mommy,

the life without me,

give your love to the surviving children

.

Mommy, Mommy

I don’t want you to cry

tears can’t lighten the way

this is our way

let us walk by myself

step by step

.

Mommy, Mommy

I will remember you and Daddy

I will remember our promise

live our next life

together ..

Con yêu, ta sẽ cùng bên nhau, ở kiếp sau

Con yêu

con của Mẹ

hãy nắm lấy tay Mẹ

đường tới Thiêng Đàng

quá tối

.

Mẹ sợ

con có thể lạc lối

.

.

Hãy đến đây

giữ chặt lấy bàn tay của mẹ

hãy để Mẹ

dời xa thế giới cùng con

đường tới Thiên Đàng

vẫn quá tối

.

Mẹ sợ

con không tìm thấy đôi bàn tay của mình

.

.

Sau khi

ánh sáng mất đi bởi những bức tường đổ nát

Mẹ không thể

nhìn thấy đôi mắt thân thương của con

không nhìn thấy nữa

.

.

Con yêu

hãy bước tiếp nhé

sẽ không còn khổ đau ở con đường phía trước

không còn sách vở mà con không thích

không còn những trận đòn từ Bố yêu nữa đâu

.

Nhưng

con phải nhớ

khuôn mặt của Mẹ

và của Ba con

cả nhà sẽ dành kiếp sau

chung sống cùng nhau

.

Mẹ, Mẹ yêu

không lo đâu mẹ

con sẽ không cô đơn trên đường đời

bạn học và bè bạn đang ở bên con

.

Mẹ, Mẹ yêu,

xin đừng khóc,

mỗi người mẹ đều là mẹ của chúng con

mỗi đứa trẻ có một người mẹ

cuộc sống không có con

hãy gửi tình yêu của mẹ cho những bạn còn sống

.

Mẹ, Mẹ yêu

con không muốn mẹ khóc

nước mắt không thể thắp sáng con đường

đây là đường chúng ta đi

đi bằng chính đôi chân mình

từng bước một

.

Mẹ, Mẹ yêu

con sẽ nhớ Mẹ và Ba

con sẽ nhớ lời hứa của cả nhà

ta cùng chung nhau sống

ở khiếp sau…

(Giang Hương chuyển ngữ).

Touching moments

Moment 1:

When the woman was found by rescuers, it was clear she had died under a collapsed house. But under her body was a well-protected 3- to 4-month-old baby. The mother had bent down on both knees, keeping her hands on the floor to provide a safe space for her baby. When the baby was pulled clear a cell phone was discovered in his clothing. A text message on the screen read: “My dear baby, if you can survive, do remember that I loved you!”

Moment 2:

When the earthquake happened, a girl was talking on the phone to her boyfriend in Sichuan. They lost contact but 30 minutes later the boy sent the last text message of his life: “I miss you. Let’s get married.” The boy remains missing but the girl believes he is the bravest guy in the world. “He was still missing me at the last moment of his life,” she said.

Moment 3:

Eleven-year-old Zhang Jiwan lost his grandfather and grandmother when the earthquake hit. But he then trekked 12 hours with his 3-year-old sister on his back, until being met by a rescue team.

Moment 4:

7:30am on May 17, beside a collapsed building in Sichuan, 31 Japanese rescuers stood in two rows to mourn for 27-year-old Song Xuemei and her 75-day-old daughter. After battling for 14 hours, they were unable save the life of the young mum and her little daughter.

Moment 5:

A man who lost his wife in the earthquake insisted on carrying her body out of the ruins – bound on his back – and to the mortuary.

Dưới đây là bài tiếng Việt trên Viettimes. Tôi đã chuyển ngữ lại bài thơ, bản dịch dựa theo bản gốc tiếng Anh đăng trên tờ Shanghaidaily.

Những vật báu lộ ra sau động đất

Trận động đất vừa qua ở Trung Quốc đã gây ra không ít những tấn thảm kịch và sự chết chóc nhưng qua đó nó cũng xuất hiện lòng dũng cảm và những người anh hùng. Dư âm của vụ động đất ở Tứ Xuyên dường như chưa bao giờ kết thúc, nhưng giữa những nỗi đau thương khắp mọi nơi vẫn có những câu chuyện đáng ngạc nhiên và thật cảm động – đó là những câu chuyện về tình yêu giữa con người và con người. Rất nhiều câu chuyện đã được đưa lên các phương tiện truyền thông của Trung Quốc và được dịch ra nhiều ngôn ngữ khác nhau.

Câu chuyện thứ nhất: Ông bà lấy thân mình che chở cho cháu.

Khoảng 3 giờ 30 phút chiều ngày 13 tháng 5, trời mưa rất to. Đội cứu hộ nhận được tin một cháu bé còn sống đang kêu khóc trong đống đổ nát của ngôi nhà đã bị sụp đổ trong trận động đất ở thị trấn Luoshui, thành phố Shifang.

Đội trưởng của đội cứu hộ, anh He Yan ngay lập tức đến khu vực đó cùng với bốn người nữa. Tại đó, họ có thể nghe thấy những tiếng khóc yếu ớt của một em bé thoát ra từ trong đống đổ nát. Họ đã nhanh chóng đào bới để tìm kiếm. Sau 40 phút họ nhìn thấy một cảnh tượng thật khó mà quên được.

Một bé gái, khoảng 2 tuổi đang vẫy vẫy cánh tay nhỏ bé của mình, đôi mắt ánh lên một cái nhìn sửng sốt và mệt mỏi. Che chắn cho cô bé bên trên là là một người đàn bà và một người đàn ông. Thân người đàn ông đã bị nát. Đầu người đàn bà đang gục xuống nhưng tay của bà vẫn ôm chặt đứa bé gái.

Không còn thời gian cho đội trưởng He Yan, lau nước mắt. Anh chộp lấy bé gái nhỏ đang thở rất yếu ớt và chạy đến trung tâm y tế.

Mọi người nói rằng người đàn bà lớn tuổi kia là bà ngoại và người đàn ông là cha đứa bé.

Câu chuyện thứ hai: Một bé gái trong đống đổ nát lo cho sự an toàn của người cứu hộ.

Vào ngày 16 tháng 5, một đội cứu hộ bắt đầu công việc tìm kiếm ở trường Deyang Dongqi.

Khi trận động đất xảy ra ngày 12 tháng 5 thì tất cả các học sinh vẫn đang trong giờ học. Trận động đất đã làm cho 4 tòa nhà bị đổ, chôn vùi theo 200 giáo viên và học sinh. Hàng giờ tìm kiếm trôi qua, xác suất một ai đó sống sót là rất ít, nhưng với sự kiên trì của mình, đội cứu hộ cuối cùng cũng đã tìm được một bé gái bị mắc kẹt trong một hành lang hẹp.

Các đống gạch vụn vỡ gần dãy hành lang l
àm việc cứu hộ càng khó khăn thêm, nhưng sau hai giờ đội đã đào được một cái lỗ đủ cho một người lớn có thể chui qua. Zhang Yanjun đã trườn vào đống đổ nát để kiểm tra xem cô bé có dấu hiệu của sự sống nữa hay không. Khi cô đang kiểm tra và tiêm thuốc giảm đau cho cô bé thì cô bé nói một cách yếu ớt: “Cô ơi, cô ra khỏi đây đi, ở đây nguy hiểm lắm!”. Zhang không thể cầm được nước mắt khi thấy đứa trẻ đang gặp nguy hiểm kia lo lắng cho sự an toàn của mình.

Sợ những đống gạch đổ nát kia sẽ sập xuống một cách bất chợt, đội cứu hộ đã cố gắng nhanh chóng đào bới, mang cô bé ra. Phải mất đến hai giờ đồng hồ mới cứu được cô bé ra khỏi đống gạch vụn. Ngay lập tức Zhang đặt cô bé vào một cái cáng nhỏ và chuyên gia Wang Minxin bắt đầu kiểm tra các vết thương. Cô bé tên là Tang Jingwen mới 12 tuổi. Cả hai chân cô đều bị thương do trận động đất và cô không thể đứng được. Nhưng trong con mắt của các thành viên đội cứu hộ, sức mạnh tinh thần đã át đi nỗi đau thể xác của cô.

Câu chuyện thứ 3: Cõng một ông cụ 92 tuổi trong suốt 23 giờ đồng hồ.

Vào 7 giờ sáng ngày 15 tháng 5, một nhóm cảnh sát bắt đầu khởi hành chuyến đi bộ đầy vất vả đến thung lũng Huanle, một điểm du lịch hấp dẫn ở Hongbai, thành phố Shifang, nơi chưa có đội cứu hộ đến. Cuối cùng họ cũng đến nơi vào 6 giờ chiều ngày 16 tháng 5.

Sau đó họ lại phải đi bộ 23 tiếng để quay trở về, mang theo những người sống sót, cả bị thương và không bị thương, và một nhóm người già bao gồm cả một cụ ông 92 tuổi.

“Cho đến nay cụ là người già nhất đã được cứu sống. Đó quả là một điều kì diệu”, Pu Jinhui, giám đốc bệnh viện Wuhan, một người cũng rất nỗ lực trong công tác cứu hộ nói.

“Nhìn chung, sức khỏe của cụ tốt, trừ cả hai chân ông đều bị gãy”, bác sĩ cho biết. Nghe thấy điều này, người cảnh sát đứng gần ông cụ mỉm cười một cách nhẹ nhõm. Người cảnh sát ấy đã cõng ông cụ 92 tuổi này trong suốt 23 tiếng đi bộ.

Câu chuyện thứ tư: Sự hi sinh của cha mẹ cho con cái

Một buổi chiều ngày 14 tháng 5 ở Beichuan, bé Song Xinyi ba tuổi đã được cứu thoát từ đống gạch vụn của một ngôi nhà đổ nát.

Ngày trước đó, những người cứu hộ đã tìm thấy hai vợ chồng không may mắn bị mắc kẹt trong căn nhà. Bên dưới thân thể họ là một bé gái với đôi mắt to và rất lôi cuốn. Theo những người cứu hộ, đứa bé gái đó được tìm thấy lúc 8 giờ sáng. Nhưng do có một bức tường đổ chắn ngang nên họ phải dùng các dụng cụ đặc biệt để cứu cô bé. Và cô bé ấy sống được là nhờ có bố mẹ mình đã lấy thân che chở cho cô.

Child, we will be together, next life

Child

my child

hold on to Mommy’s hand

the way to Heaven

is too dark

.

Mommy

is afraid

you might lose your way

.

Come

hold on to Mommy’s hand tight

let Mommy

leave the world together with you

the way to Heaven

is too dark

.

Mommy

is afraid

you can’t find your hands

.

After

the light

had been taken away by the fallen walls

I can’t

see your gentle eyes

anymore

.

Child

go on

there’s no more grief on the road ahead

no more textbooks you don’t like

no more spankings from your loving Daddy

.

But

you must remember

the faces of your Mommy

and your Daddy

we will spend our next life

together

.

Mommy, Mommy

don’t worry

I am not alone on the way

friends and classmates are here

.

Mommy, Mommy,

don’t cry,

every mommy is our mommy,

every child has a mommy,

the life without me,

give your love to the surviving children

.

Mommy, Mommy

I don’t want you to cry

tears can’t lighten the way

this is our way

let us walk by myself

step by step

.

Mommy, Mommy

I will remember you and Daddy

I will remember our promise

live our next life

together ..

Con yêu, ta sẽ cùng bên nhau, ở kiếp sau

Con yêu

con của Mẹ

hãy nắm lấy tay Mẹ

đường tới Thiêng Đàng

quá tối

.

Mẹ sợ

con có thể lạc lối

.

.

Hãy đến đây

giữ chặt lấy bàn tay của mẹ

hãy để Mẹ

dời xa thế giới cùng con

đường tới Thiên Đàng

vẫn quá tối

.

Mẹ sợ

con không tìm thấy đôi bàn tay của mình

.

.

Sau khi

ánh sáng mất đi bởi những bức tường đổ nát

Mẹ không thể

nhìn thấy đôi mắt thân thương của con

không nhìn thấy nữa

.

.

Con yêu

hãy bước tiếp nhé

sẽ không còn khổ đau ở con đường phía trước

không còn sách vở mà con không thích

không còn những trận đòn từ Bố yêu nữa đâu

.

Nhưng

con phải nhớ

khuôn mặt của Mẹ

và của Ba con

cả nhà sẽ dành kiếp sau

chung sống cùng nhau

.

Mẹ, Mẹ yêu

không lo đâu mẹ

con sẽ không cô đơn trên đường đời

bạn học và bè bạn đang ở bên con

.

Mẹ, Mẹ yêu,

xin đừng khóc,

mỗi người mẹ đều là mẹ của chúng con

mỗi đứa trẻ có một người mẹ

cuộc sống không có con

hãy gửi tình yêu của mẹ cho những bạn còn sống

.

Mẹ, Mẹ yêu

con không muốn mẹ khóc

nước mắt không thể thắp sáng con đường

đây là đường chúng ta đi

đi bằng chính đôi chân mình

từng bước một

.

Mẹ, Mẹ yêu

con sẽ nhớ Mẹ và Ba

con sẽ nhớ lời hứa của cả nhà

ta cùng chung nhau sống

ở khiếp sau…

(Giang Hương chuyển ngữ).

Những khoảnh khắc xúc động

Khoảnh khắc 1:

Khi một người phụ nữ được những người cứu hộ tìm thấy dưới đống đổ nát của một ngôi nhà, rõ ràng là cô ta đã chết. Nhưng dưới thân cô là một đứa trẻ 3 đến 4 tháng tuổi. Người mẹ đã uốn cong cả hai đầu gối, chống tay trên sàn để tạo ra một khoảng không gian an toàn cho đứa con bé bỏng của mình. Khi đứa trẻ được kéo lên thì người ta tìm thấy một cái điện thoại trong quần áo bé. Một tin nhắn trên màn hình hiện lên: “Con yêu dấu của mẹ, nếu con còn sống, hãy nhớ rằng mẹ yêu con rất nhiều!”.

Khoảnh khắc 2:

Khi trận động đất xảy ra, một cô gái đang nói chu
yện điện thoại với bạn trai cô ở Sichuan. Họ đã mất liên lạc đột ngột nhưng 30 phút sau chàng trai đã gửi cho cô gái một tin nhắn cuối cùng của đời mình: “Tớ nhớ cậu lắm. Mình cưới nhau nhé!”. Cậu bé đã mất tích nhưng cô gái tin rằng anh ấy là chàng trai dũng cảm nhất trên thế giới. “Anh ấy vẫn nhớ đến tôi trong những giây phút cuối của cuộc đời”, cô xúc động nói.

Khoảnh khắc 3:

Zhang Jiwan 7 tuổi đã mất ông bà của mình trong trận động đất nhưng sau đó cậu bé đã đi bộ 12 giờ liền cõng theo đứa em gái 3 tuổi trên lưng cho đến khi gặp một đội cứu hộ.

Khoảnh khắc 4:

7 giờ 30 phút sáng ngày 17 tháng 5, bên cạnh một ngôi nhà đổ nát ở Sichuan, những nhân viên cứu hộ người Nhật đã đứng thành hai hàng để tưởng nhớ Song Xuemei 27 tuổi và con gái của cô 75 ngày tuổi. Sau cuộc vật lộn suốt 14 giờ, họ đã không thể cứu sống được cuộc đời của người mẹ trẻ và đứa con nhỏ của cô.

Hạ Anh (Vietimes), dịch từ Shanghai Daily/Xinhua

Advertisements

AIT – Bốn mùa Hoa Sứ nở, như bốn mùa anh đơn lẻ đợi chờ…

Tháng Năm 3, 2008

AIT, bốn mùa Hoa Sứ nở!

Giang Hương
.

Bangkok vẫn như xưa, vẫn những dòng người hối hả, ồn ào, nhưng bất chợt hiện hữu những khoảnh khắc bình yên đến lạ. Đan chen vào từng ngõ phố và ngoại ô, là những công trình, những tuyến đường cao tốc và tầu điện mới; cơ sở hạ tầng của Bangkok vẫn ngày một đổi thay. Khủng hoảng kinh tế những năm cuối 90s, có làm chậm một số hạng mục công trình hạ tầng, nhưng tốc độ xây dựng ở Thailand vẫn đáng trân trọng, bài bản, quy hoạch giao thông ngoai ô và liên tỉnh rất tốt và ổn định. Trong 5 năm gần đây, Chính Phủ Thailand vẫn đầu tư rất nhiều về cơ sở hạ tầng mới, như dự án 38.5 tỷ USD , trong đó 10 tỷ USD dành cho xây dựng các tuyến đường mới và đường cao tốc, và 26 tỷ USD dành cho xây dựng hệ thống đường sắt và tầu điện.

Sân bay Suvarnabhumi rộng và tiện nghi hơn Don Mueang nhiều. Việc làm thủ tục nhập cảnh rất nhanh, rồi vội vàng lên tầng Depature đón Taxi, phải mất gần một tiếng đi cao tốc mới về tới AIT, không được nhanh và thuận lợi như đi về AIT từ sân bay Don Mueang. Với những người mới sang Bangkok, thì có thể sử dụng dịch vụ Taxi của sân bay, giá 600 Baht để về tới AIT, nhưng đôi khi phải xếp hàng dài để chờ. Tốt nhất là đi lên tầng trên cùng – Departure gates, rồi bắt các Taxi vừa mới trả khách tới sân bay, việc này tiện lợi và nhanh chóng, cũng khá an toàn, không như dịch vụ Taxi chùa ở Việt Nam.

Lối về AIT – Hoa Phượng đã đỏ rực một mầu lửa cháy

Vẫn còn nhớ lần về Bangkok trước đây, lúc ấy mới có đảo chính, xe tăng chạy rầm rì,nhưng phố phường và người dân Thái vẫn bình thản như không có chuyện gì sảy ra cả. Năm nay, về bề mặt bên ngoài, cuộc sống ở đây an bình hơn. Kinh tế toàn cầu đang khủng khoảng, đặc biệt là ảnh hưởng trực tiếp tới xuất khẩu của Thailand, nhưng giá cả ở Thailand so với những năm trước đây không thay đổi bao nhiêu, giá Taxi hầu như không đổi trong 5 năm vừa qua. Tuy nhiên, anh bạn giáo viên người Thái nói, mặc dù nền kinh tế Thailand đang ổn định dần, nhưng vẫn còn rất ít cơ hội cho những chuyển biến lớn như những năm đầu 90s. Dẫu vậy, theo đánh giá điều tra của Nhật Bản, thu nhập một năm của một công nhân và nhân viên văn phòng cấp quản lý trung gian thì thu nhập ở Thailand vẫn gần gấp đôi so với thu nhập ở Việt Nam (gần 3 và 15 ngàn USD/năm).

Mùa Songkran, trời nóng và oi ả. Phải lâu lắm rồi, 5 năm rồi còn gì, cái nóng tiết Songkran và những ký ức mùa thi lại theo về. AIT vẫn tĩnh lặng và yên bình, vẫn những ngõ về, lối cũ, vẫn những tòa nhà và khu Village nép mình vào những mảng mầu xanh biếc của cây lá. Hình như ký ức của đời người luôn bảo thủ, người ta luôn có cảm giác như những ngày xưa vẫn hiện hữu ở hiện tại, rất gần, mà lại rất xa, xa mà lại gần. Bạn bè thì mỗi đứa một phương, mỗi người một khoảng trời riêng, mà kỷ niệm thì luôn ắp đầy, ở đâu cũng còn thấy bóng hình, thấy những ngày đã qua và đã xa.

.
Nơi anh ở,
AIT, bốn mùa Hoa Sứ nở
Như bốn mùa anh đơn lẻ đợi chờ
Những ước mơ nguồn cội cơ đồ
Trăng Viễn Xứ, mà lòng anh không Viễn Xứ.
.

Lần này lại được ở DOM như này xưa, được cảm nhận lại rất chân thực cuộc sống sinh viên như thời còn ở AIT. Vẫn tiếng gõ cửa dọn nhà của các Khun Thái vào những buổi sáng khi vẫn còn trong cơn ngái ngủ, vẫn những lách cách tiếng bàn phím về đêm vọng về, hay những í ới gọi nhau sớm tối.

Cảm giác đầu tiên về lại AIT thật thoải mái và gần gũi, cảm thấy như mình vừa trở về nhà, như vẫn đang theo học và làm việc ở đây. Các nhân viên Security ở cổng trường vẫn làm việc một cách chu đáo, nhã nhặn và tận tình. Người dân Thái, luôn hạnh phúc với những vị trí và những gì mà mình đang có, và họ luôn có ý thức và trách nhiệm với công việc. Dù nắng nóng, hay mưa, các nhân viên Security ở AIT hình như rất khi ít bỏ vị trí kiểm tra của mình.

Những dãi hoa vàng thướt ta như phủ liễu tơ đào, đánh thức những khoảnh khắc muộn màng của mùa Xuân còn rớt lại
..

Mặc dù r
oom ở DOM cũng chỉ trụ được từ 10 giờ tối tới sáng sớm, mùa Songkran này nóng kinh khủng, những ai ở DOM và tầng trên cùng của Village thì chỉ có cách vào Thư Viện và phòng làm việc để tránh nắng, tránh cái ngột ngạt, oi ả của mùa nóng nhất trong năm. Những ngày còn ở DOM H thì có nhiều cây và ở tầng 1 nên vẫn mát, chứ các DOM A, B, C thì nóng lắm, vậy mà nhiều người vẫn trụ ở trong phòng được, chỉ có Quạt điện, mà không có Air Conditioner. Mà cũng lạ, chính trong cái nắng nóng tột cùng thế này, người Thái lại có vẻ rất thích những sắc mầu nóng như vàng và đỏ, cũng như họ vẫn thường ăn các món cay, bữa ăn nhiều món có rất nhiều ớt. Nhiều cây hoa với sắc mầu vàng, đỏ thường được trồng trong khuôn viên và nơi công cộng. Từ hiên nhà DOM nhìn xuống ban công, vào mùa Songkran này, những dãi hoa vàng thướt ta như phủ liễu tơ đào, đánh thức những khoảnh khắc muộn màng của mùa Xuân còn rớt lại. Rồi những sắc đỏ hoa Mẫu Đơn, Hoa Giấy, hay Phượng Vĩ, cữ mãi rực cháy cả một góc trời.

Vẫn còn đó rất nhiều những gì rất đỗi thân thương, những phong cửa, ngõ về, thư viện, và cả tiếng kẽo kẹt của xe đạp. Sáng sớm thì luôn được đánh thức dậy bằng những líu lo gọi bầy từ những dàn đồng ca của chim muông. Chẳng có gì đáng yêu hơn, bình yên hơn, bằng tiếng ồn ào, náo nhiệt của tiếng chim trời buổi ban mai, hay tiếng chim gọi bầy buổi hoàng hôn khi chúng về tổ. Có lẽ chỉ có ở AIT, mới cảm nhận được những khoảnh khắc thi vị, gần gủi với thiên nhiên như thế này.

AIT hiện đang mùa làm luận văn, từ khi chuyển sang hệ 2 Semesters, không còn 3 Terms, có vẻ thi cử ở AIT không hối hả nữa. Mỗi năm bây giờ chỉ có 4 lần thi, 2 lần tốt nghiệp, so với ngày xưa là 6 lần thi, 3 lần tốt nghiệp. Ngày ấy, cứ mỗi 4 tháng, thì mọi người lại tất bật tiễn đưa nhau về, rồi lại đón người mới nhập trường, thi cử triền miên, thật vất vả, nhưng luôn ắp đầy kỷ niệm. Lại nhớ những đêm Farewell Parties, sẻ chia và hát hò tới 3, 4 giờ sáng; hay những đêm parties cuối tuần luôn luôn có Security canh chừng; rồi những ngày học Dancing hay hát Karaoke từ máy chiếu ở Korea House, những ồn ào và giản dị luôn kết nối, chỉ có thể tìm thấy ở AIT, và chỉ riêng AIT mà thôi.

Những nhành hoa còn lại
.

Những phòng cho Group Dicussion ở Thư viện vẫn luôn luôn được đăng kí và kín cửa; đôi khi sinh viên đăng ký chỉ để học nhóm và tránh cái nóng. Các bàn đọc sách của sinh viên ở thư viện, nếu đến muộn, chắc sẽ không còn chổ để làm việc. Một điều nhận thấy bây giờ, là sinh viên ai cũng có labtop, với internet được kết nối khắp nơi ở AIT, rất tiện cho việc học hành và làm luận văn. Ở đâu trong thư viện, cũng luôn luôn thấy một không khí rất bình lặng, nhưng tôn trọng và chăm chỉ của sinh viên AIT. Ở mỗi góc bàn ấy, ở mỗi phòng đọc ấy, sẽ vẫn luôn ươm những nụ mầm, những ước mơ cả về cuộc sống riêng tư và khoa học, cho hôm nay và cho mãi ngày sau.

.
Nơi anh ở,
AIT, nắng vàng nỗi nhớ
Ngõ phố lưa thưa những đóa Xuân thì
Bạn bè anh, mùa thi khép cửa
Thả buồn lên lá me chua
.

Dù đã theo học ở đủ Á và Âu Châu, cảm nhận cuộc sống du học sinh ở nhiều trường Đại Học, chưa nơi nào có thể sánh bằng cuộc sống sinh viên tại AIT. Chính sự cách biệt như một ốc đảo, sự hòa trộn đa văn hóa, hay dấu ấn sâu đậm của văn hóa Á Đông, làm cuộc sống du học sinh Việt Nam ở đây rất nhẹ nhàng, dễ làm quen và thích nghi, không thực dụng, vất vả và hối hả như ở Tây Phương. Một điều lợi thế khác nữa là cộng đồng du học sinh Việt Nam ở AIT khá lớn, luôn có khoảng hàng trăm sinh viên du học hệ sau Đại Học, đại diện của đủ ba miền Bắc-Trung-Nam, hòa trộn đủ ngành nghề, làm nên một Network tuyệt vời cho cộng đồng AIT Việt Nam (AITVN), kể cả sau khi tốt nghiệp và đi làm. Ngòai ra, việc các trường thành viên ở AIT chung có lịch học tập, nghỉ ngơi và làm việc, nên các hoạt động cộng đồng của sinh viên luôn có nhiều người tham gia. Sống trong cùng một khuôn viên, sự hiểu biết và tương trợ cũng được tốt hơn, người ta dễ có những kết nối bằng hữu và đồng nghiệp lâu dài, điều này khó có thể tìm được khi du học ở Âu Châu, nơi mà dù có nhiều sinh viên VN du học, nhưng họ khó có thể thu xếp thời gian, lịch học, để có thể tham gia hoạt động cộng đồng, hay sẻ chia cá nhân với nhau, trừ những dịp lễ lớn.

.
Giao hữu bóng đá và các cổ động viên Việt Nam ở AIT

Cuộc sống vật chất của sinh viên tại AIT có vẻ nghèo hơn so với ở Âu Châu, sinh viên hầu như không đi làm thêm, chỉ có học, giải trí và lại học. Nhưng không vì thế mà cuộc sống sinh viên ở AIT vất vả, vì giá cả sinh hoạt ở Thailand rẻ, hiện tại còn rẻ hơn so với giá cả và chi phí ở Hà Nội và Sài Gòn. Chính vì thế mà các hoạt động cộng đồng ở đây thường dễ tổ chức và được nhiều người tham gia. Hơn nữa, du hoc sinh ở AIT đã từng trãi qua thời học Đại Học, và nhiều người đã từng đi làm, vì vậy mọi người luôn ý thức được việc học, giải trí và trị giá của quãng thời gian bỏ ra của mình.

Một góc khu nhà nội trú ở AIT

Tối cuối tuần ở AIT thường luôn tĩnh lặng, đèn sáng rực tới khuy ở các DOM và khu Village. Ở AIT, cư dân thường chào nhau đi ngủ bằng câu Good Morning, và nhiều người vẫn lấy bữa trưa làm bữa sáng. Chẳng hiểu sao, dù vào mùa Songkran, nhưng lại có một trận mưa đầu mùa rất nặng hạt và kéo dài liên tục, làm cả AIT mất điện gần 3 tiếng. Máy phát điện cho khu nhà Thư Viện và trọng yếu vẫn ồn ào làm việc, nhưng không kết nối cho khu khác. Khắp nơi tiếng sinh viên Việt Nam gọi nhau í ới đi chơi, chắc họ lại sang Thammasat, đông lắm, làm khuynh đảo cả một khu. Có lẽ người Việt mình ở đâu cũng rất ồn ào, nói to và hình như ít để ý tới xung quanh. Còn nến ở khu Bà Béo luôn luôn được mọi người đạp xe tới mua. Khu quán ở gần trạm xăng thì không mở cửa, nhưng sinh viên tụ tập rất đông. Mưa đầu mùa, nên ếch nhái được cơ hội gọi nhau tâm sự, ở đâu cũng nghe tiếng ếch và côn trùng kêu. Những năm cuối 90s, ở AIT khu nhà L, M, N, S vẫn còn nhiều cây, cứ tới mùa mưa, ở trong phòng, nghe tiếng ếch và côn trùng gọi bầy mà cảm giác như là đang ở giữa cánh đồng; những lúc như vây, những ngày mới sang, nhớ nhà và nhớ mẹ, nhiều lần ứa nước mắt, rồi tự trách con trai sao mà yếu đuối thế. Lang thang khắp AIT vào những tối mất điện như thế này, sợ nhất là gặp rắn, nhưng ở trong phòng thì lại nóng, nên ai cũng đi lang thang ngòai đường, lấy điện thoại làm đèn. Còn các chú Security thì nhân cơ hội mùa mưa đi bắt côn trùng, nhất là ve sầu, cứ sau mỗi cơn mưa, thì ve sầu lại leo lên thân cây bám rất nhiều.

Các khu Shopping ở AIT có thêm một cửa hàng bán đồ ăn và uống mới, nên mọi người có vẻ tụ tập đông vui hơn ở khu gần trạm xăng, gần Cafeteria. Nhà TV thì vẫn như xưa, bàn ghế và đồ dùng không thay đổi, cả cái bảng hiệu, hình như 5 năm qua, cái room này vẫn không có chút đổi thay nào. AITian vẫn hào hứng với các trận bóng đá giải Ngoại Hạng và C1, không khí bóng đá có khi còn đậm và cuồng nhiệt hơn ở Anh Quốc. Ngồi xem bóng đá giải Ngoại Hạng ở AIT, cảm thấy như mình đang đang ở AIT với những cảm xúc rất đỗi thân quen ngày xưa vọng về.

.
Nơi cuối tuần và sáng sớm có rất nhiều sinh viên và staff Việt Nam tụ họp

Còn các khu shopping khác ở AIT vẫn là những chủ cũ. Nhà Cottage vẫn bán đồ ăn uống Thái, do Khun Sue làm chủ. Có lẽ sinh viên Việt Nam luôn sở hữu một vài bàn ở ngòai Cottage vào cuối tuần. Nếu nhắm mắt lại một chút, không để ý tới những khuôn mặt mới, thì AITVN muôn mầu, vẫn là AITVN, vẫn những câu chuyện Đông Tây Kim Cổ, vẫn những âm giọng Bắc-Trung-Nam, ồn ào, chân thật, và sẻ chia bên bàn tiệc. Với Cottage, cho dù AIT có thay đổi bao nhiêu về quản lý, về phương thức hoạt động, thì có lẽ nơi đây vẫn là một trong những nơi tụ tập nhiều nhất của bao thế hệ AITVN, để rồi từ đây, những Đi và Ở, những cuộc Hội Ngộ lại tiếp tục, kết nối đủ bốn phương trời. Ngoài Cottage, phải kể tới khu ăn sáng gần Book Store và Bể Bơi, nếu ai chưa một lần tới AIT, thì có thể tìm thấy người Việt Nam ở khu này vào những buổi sáng, đặc biệt là ở cuối tuần. Ngoài ra, AIT mới có một quán bán Cafe và đồ uống cao cấp ở ngay sát Ngân Hàng, rất tiện lợi cho gặp bạn bè, vì nơi đây được trang bị máy điều hòa, thiết kế như các quán cao cấp ở Future Park. AIT bắt đầu đa dạng hóa dịch vụ cho đời sống sinh viên và nhân viên, nhưng có lẽ vẫn còn ít lắm, và chậm trễ, hoặc không được phong phú; nhưng cái được ở đây, đó là AIT đã dám thực thi những ý tưởng đổi mới, dẫu vẫn chỉ là cục bộ và sức ỳ hệ thống vẫn còn đó.

Mùa Songkran ở Thailand, trong khi những cây Phượng vĩ ngòai Bắc Việt Nam đang còn mới xanh lá, thì ở AIT hoa Phượng đã nở đỏ rực một mầu. Đây cũng là một trong những mùa tốt nghiệp của AIT, sắc hoa càng làm cho luyến lưu của những ngày Tốt Nghiệp ấn tượng và sâu nặng hơn.

Nhìn lại những ảnh chụp cho bạn bè, thấy mênh mang những kỷ niệm, những vui và buồn, rồi những tiếc nuối, âu lo, hay háo hức cho những dự định mới.

Phượng Vĩ ở AIT nhìn chung chẳng khác gì ở Việt Nam, vẫn đỏ một mầu lửa cháy, như nhiệt huyết của một thời sôi động. Nhưng có vẻ thời tiết ở AIT và do lai tạo, hoa Phượng ở AIT nở từ đầu tháng Tư, nhưng có thể tìm thấy một vài cây
ơm hoa vào cuối Hạ, đầu mùa Thu. Ngoài ra, còn một số cây Phượng có sắc hoa khá đặc biệt, mầu vàng đỏ, hay phớt hồng.

Chỉ còn thiếu tiếng ve kêu Hạ về, nhưng sắc đỏ của Phượng vẫn luôn làm cho lữ khách mênh mang về một bến bờ hòai niệm. Nhìn những sắc đỏ của hoa Phượng, cảm thấy có một chút gì đó bâng khuâng, luyến lưu. Mùa Phượng Vĩ ở Việt Nam là mùa chia tay, mùa của những ước mơ mới, mùa của những hoài vọng và ly biệt của một thời học đường. Đã lâu lắm rồi mới được cầm những cánh hoa Phượng. Ngày còn ở AIT, phải loay hoay mãi mới tìm được một cành Phượng vĩ, rồi cắm vào cái trai nước để chụp. Hoa Phượng nhìn rất đẹp ở trên cây, nhưng khi hái xuống, lại rất nhanh héo, đặc biệt là vào những hôm nắng nóng, không có mưa; nên phải mất mấy hôm, mới chụp được một vài bức ảnh ưng ý.

Hoa Phượng đỏ rực một mầu ở khu gần Thư Viện

Chợt thấy mênh mang mãi những xúc cảm những ngày tốt nghiệp Đại Học, khi bước qua một chặng đường dài, đạt được một chút gì đó, người ta luôn hòa trộn những xúc cảm buồn vui lẫn lộn, những cũ và mới đan chen cùng những suy tư về hành trình phía trước. Nhưng dù có vật chuyển sao dời, chắc chắn, thời sinh viên, sẽ luôn mãi một mầu xanh, mãi mãi là mầm nụ, làm tươi mới những âu lo, những thách thức và trở ngại của đời người.

.
Những nụ mầm tươi mãi tuổi xanh
Từng trang thơ lụa ngủ trên cành
Đấy mảng tình xanh trong mắt biết
Mấy chùm ly biệt khẽ long lanh
.

Thời gian vẫn cứ nhè nhẹ trôi đi, thoảng một chút, mà đã hơn 5 năm xa AIT rồi. Dạo một vòng khắp AIT, vẫn luôn thấy như mình đang ở đây vậy. Mái tóc thầy đã bạc trắng hơn nhiều, vẫn còn đó những chân tình, những sẻ chia về cuộc sống, về những nghiên cứu khoa học mới và cũ. Biết bao nhiêu những tình người, biết bao nhiêu những ấp ủ từ đây, biết bao nhiêu những đam mê và hy sinh, đôi khi phải đánh đổi bằng những lựa chọn riêng tư, những giọt mồ hôi mặn chát và cả nước mắt.

Vẫn y nguyên những kỷ niệm và hình ảnh, nhưng AIT về cơ cấu, tổ chức và bản chất có thể đã và đang khác xưa nhiều lắm. Hay có lẽ cái nhìn của mình và quan niệm đã đổi thay? Một thời AIT hùng mạnh đã qua đi, thách thức hiện tại và sắp tới rất nhiều, nhưng chính những đổi thay đó, sẽ là nền tảng cho những chuyển biến có bước ngoặc lớn cho sự thành công của AIT. Chỉ có sự thay đổi, biết chọn lựa thời cơ, biết mình là ai, với những dấn thân và cống hiến, mới làm cho con người và loài người vận động và đi lên. Mặc dù, người ta muốn níu kéo thời gian lại, muốn giữ lại những gì của mình, nhất là những huy hoàng của một thời đã qua, dù cho con tạo xoay vần như thế nào đi chăng nữa. Nhưng cuộc sống đâu có dễ chiều lòng người, nước vẫn cứ chảy qua cầu, xã hội luôn chuyển biến, con người luôn phải thích ứng với những hoàn cảnh và môi trường mới. Duy chỉ có một điều người ta nên không nên thay đổi, nếu có, thì cố gắng đổi thay theo hướng tích cực, và luôn phải trân trọng và gìn giữ, đó là tình cảm, là sự chân thành, là cái tôi, cái tâm của một đời người.

Ở giữa hai thái cực, mới và cũ, được và mất, thất bại và thành công, người ta thường mới thức tỉnh. Nhưng giữa hai thái cực này, là một quãng chuyển đổi, dài hay ngắn, nhanh hay chậm, là do bản chất của sự việc. AIT đang đổi thay, nhưng có lẽ vẫn rất chậm, mà xã hội cũng như nhận thức đang đổi biến từng ngày. Nếu không có sự linh hoạt, mềm dẻo và thích nghi cao độ, AIT dễ đánh mất hình ảnh và lợi thế trong một tương lai rất gần, mà ở đó, đã từng bao nhiêu năm gây dựng.

Cổng vào AITCC – Trung tâm hội nghị và khách sạn ở AIT

Nhưng dù AIT có chuyển biến gì đi nữa, thì món Tomzam ở AITCC có lẽ sẽ không bao giờ đổi thay. Đã từng đi ăn nhiều nơi ở Thailand, từ các nhà hàng sang trọng, tới các quán ăn bình dân, nhưng món Tomzam ở AITCC vẫn có một nét gì đó rất tuyệt, rất riêng, rất AIT và đặc biệt là không cay lắm, và có sự hài hòa đồng điệu giữa ba vị chua, cay và ngọt, như những khoảnh khắc đam mê của một thời sách vở, một phần của một đời người. Thầy nói, Khách đến AIT thì được mời ngồi đối diện với mặt hồ. Vừa ăn uống, vừa cảm nhận không gian AIT, với những mầu xanh, đan chen cùng những mầu vàng và đỏ của sắc hoa, thấy AIT bình yên và thư thái vô cùng. AIT vẫn luôn trường tồn, vẫn luôn đẹp và nổi tiếng về môi trường cũng như kiến trúc hòa trộn với thiên nhiên của mình. Những lúc như thế này, lại cứ thầm ước AIT hãy cứ mãi là như vậy, muốn
kéo thời gian ngắn lại, muốn cuộc sống đừng trôi đi nhanh. Hình như mình hơi ích kỷ, nhưng con người là vậy mà, vẫn luôn mơ về một ngày xưa, luôn hoài niệm về một thời xa vắng, về những không những có, vẫn luôn mơ “cho tôi lại ngày nào…trăng lên bằng ngọn cau”; và dù là ai đi chăng nữa, dù trãi nghiệm nhiều biết bao nhiêu đi nữa, thì người ta vẫn luôn luôn ước muốn “cho đi lại từ đầu, chưa đi vội về sau….” (Phạm Duy).

AIT, April 2008.