Archive for Tháng Bảy 2007

Wales, the moments of beauty and love!

Tháng Bảy 25, 2007

Wales, please visit and see
Just come one time only then to leave….

Xứ Wales một lần em đến
Xin một lần em đến để rồi đi…

(Giang Hương)

Chẳng hiểu sao, Anh cứ mãi mãi yêu những mảng mầu của sóng, đam mê mãi những mênh mông vô cùng của Biển, và xúc cảm trước dào dạt của những dãi cát dài bình lặng. Cũng có lẽ vì thế mà Xứ Wales cứ nhè nhẹ níu Anh lại, và khe khẽ thả vào tâm hồn những tình cảm của cây cỏ, mây trời, của núi đồi và biển cả.

Xứ Wales nổi tiếng với những bờ biển và vịnh kéo dài từ Nam tới Bắc. Núi dồi trùng trùng điệp điệp, không cao ngút ngàn như ở Á Đông, nhưng rất lãng mạn, và nhẹ nhè thả vào lòng người những nỗi niềm từ ngàn năm bên Biển. Từ những vách núi thẳng đứng ngã bóng dài trên cát, lặng thầm soi dáng mình trên những bạc đầu sóng vỗ, tới những dãy Vịnh nối liền, những khu vui chơi giải trí, những vùng du lịch dã ngoại, hay vùng sinh thái tự nhiên, tất cả làm cho xứ Wales in đậm những sắc mầu văn hóa rất cổ xưa, nhưng văn minh và hiện đại về cuộc sống cũng như tiêu khiển.

Mùa Hạ ở Wales thật đặt biệt, nắng vàng với muôn trùng ngõ phố và núi đồi được phủ những mầu xanh vô tận. Vào độ chớm Xuân – Hạ, cây cối như bừng mắt dậy, muôn hoa đua nở, muôn lộc khoe đời, làm cho lòng người thêm trẻ lại, người ta thấy tự tin hơn, yêu đời và cuộc sống hơn. Cảm xúc nhìn những nụ mầm chào bình minh vào sáng sớm thật ấn tượng, luôn ắp đầy đầy nhựa sống. Vào những thời gian này, nếu lái xe dọc theo những tuyến đường về thăm những lâu đài cổ, sẽ nhìn thấy bất chợt giữa muôn trùng núi đồi, một vài cây cổ thụ đơm hóa trắng ngần hiện ra bên những góc núi, hay những quả đồi được phủ một mầu vàng trinh nguyên của hoa cải, y hệt như những bức tranh họa đồ của trường phái Hiện Thực, tất cả đều tự nhiên và bình yên đến ngỡ ngàng.

Những Nụ Mầm
(Giang Hương)

Những nụ mầm
lách ra từ phiến đá
mở mắt sáng bừng
gọi đại ngàn
gọi gió, mưa và nắng
gọi muôn loài
gọi ta

Những nụ mầm
khoát lên mình những bản tình ca không lời
đánh thức lòng đất mẹ còn trong cơn mê ngái ngủ
đánh thức vạn vật ra ngoài hình hài vốn dĩ
đánh thức con tim và đam mê

Những nụ mầm
gọi đá hóa phù xa
gọi đời, gọi bốn mùa ra lá trổ hoa

Lách ra từ phiến đá
từ những giọt sương mai
từ những biến đổi không cùng không tận
từ những đêm dài và khát vọng
lách ra từ phiến đá
bẻ gẫy khung thời gian ngàn năm thiên định
tưng bừng khai hội bình minh!

Vào những hôm thời tiết đẹp, đặc biệt là cuối tuần, Anh rất thích được thả hồn mình trên cát, được bay bỗng cùng lòng mình giữa mầu xanh của trời và biển. Những lúc như vậy, Anh thường tản bộ dọc theo những bờ Vịnh, tìm những khoảnh khắc đẹp đưa vào ống kính. Biển Swansea (Biển Thiên Nga), là nơi hàng năm có tời hàng triệu người khắp Anh Quốc và Quốc Tế tới du lịch, với những dãy caravan tới hàng ngàn và bờ biển với những vịnh nối dài lúc nào cũng kín người vui chơi và tản bộ. Trước biển, hình như con người trở nên nhỏ bé, nhưng tâm hồn người thì lại trở nên bao la và rộng lớn hơn.

Tôi sợ, tiếng thở dài của ban mai,
Những ngọt ngào không vị đắng
Sợ những lạnh lùng, những đam mê từ vô tận,
Và con tim trước Biển bổng vô hồn….
(Giang Hương)

Tản bộ dọc theo những ghềnh đá, rồi trèo lên đỉnh đồi đón những những làn gió từ ngoài khơi về cùng với đất mẹ, lòng mình như thư thái hơn, và bình yên hơn trước những áp lực của cuộc sống. Rồi bất chợt nao lòng, khi trước mắt mình là những bông Mai gầy chen nhau khoe sắc trắng. Trước biển với gió cát và vị mặn của nước, những bông Mai như nhỏ hơn nhiều so với bình thường, nhưng sức sống nảy mầm một cách mãnh liệt từ những khẳng khiu của cây Mai già thật là bất diệt. Bổng thấy lòng mình vương đọng, như muốn hóa mình vào cây Mai, ẩn mình vào mầu trắng tinh khôi trước cuộc đời gió bụi. Thiên nhiên thật vô cùng vô tận.

Biển Thiên Nga
(Giang Hương)
Trèo lên đỉnh núi mơ màng
Mây giăng thơ nhuộm địa đàng mà ngân
Thả hồn biển, hóa phong trần
Tơ vương vọng lại vài bông Mai gầy

Swansea
(Giang Hương)
Climbing to the top of the mountain to dream
Clouds are spinning the poems to dye the paradise, vibrating with emotion ever since
Releasing the soul of the sea, transforming to the wind and dust
Love is echoing back a few thin cherry flowers