THE SADNESS

THE SADNESS

The time will teach us how to understand the values of life, feel more about the beauty appeared and disappeared around us, understand more and more about the plight and obstacles of the life and society, be strongger to adapt to the living, studying and working environment, in order to apporoach to the target we wish to obtain.

Thời gian sẽ dạy cho ta hiểu hơn nhiều về giá trị của cuộc đời, cảm hơn nhiều về cái đẹp luôn ẩn luôn hiện bên mình, hiểu hơn nhiều về thân phận và trở ngại của cuộc sống và xã hội, nghị lực hơn nhiều để hòa nhập với môi trường sống, học tập và làm việc, để tiếp cận tới cái đích mà mình mong muốn.

Buồn và vui cũng chỉ là cảm xúc bất chợt mà thôi. Cuộc vui nào, buổi tiệc nào rồi cũng tới lúc phải tàn, phải chia xa; và không có nỗi buồn nào ngự lòng ta mãi mãi. Định mệnh không có hình hài thực sự, bởi vì ta chính là người tạo ra định mệnh, ta biến đổi làm cho định mệnh biến đổi. Chỉ có duy nhất một hình hài không đổi và bất định theo thời gian, vân hành khắp vũ trụ mà Lão Tử tạm gọi đó là Đạo.

Có vui thì ắc có buồn, có buồn thì sẽ có vui. Không có buồn thì sẽ không có vui và hạnh phúc. Anh từng có mấy câu như sau:

Tôi sợ tiếng thở dài của ban mai

Những ngọt ngào không vị đắng

Sợ những lạnh lùng, những đam mê từ vô tận

Và con tim trước biển bỗng vô hồn

(Giang Hương)

Xúc cảm của con người thường rất nhạy cảm, và chính thời gian và trãi nghiệm là những phương thuốc đặc trị, giúp cho ta ngự trị và hành khiển xúc cảm có lợi và mang tới yếu tố tích cực cho mình. Các giải pháp trị liệu Tâm Lý Học và Yoga hay Thiền Định, luôn cố gắng giúp cho con người ta chế ngự được xúc cảm và tâm trạng, để đạt tới sự bình yên và tâm lý tích cực cho con người.

It người thành công từ sách vở, họ thành công nhiều khi học từ những trãi nghiệm của chính mình. Người lạc quan thường thành công hơn, họ nhìn thấy mặc tích cực trong cái tiêu cực, họ hiểu hơn ai hết, thất bại là mẹ của thành công. Họ nhìn sự việc ở một góc cạnh đặc biệt, nhìn thấy cái đẹp, cái hạnh phúc và niềm vui tiềm tàng và ẩn mình trong những buồn phiền và hạn chế của bản thân mình.

Hellen Keller, người Hoa Kỳ, một người mù và khiếm thính, một nhà hoạt động xã hội và giáo viên, người mà sau này trở thành biểu tượng lý tưởng cho hàng triệu người trên thế giới, đã nói rằng :

« Tôi ít khi nghĩ về những hạn chế của mình, và chúng không bao giờ làm tôi buồn phiền. Có lẽ đôi khi có một chút thương hại ; nhưng nó chỉ phản phất mà thôi, như con ruồi giữa những bông hoa »

(I seldom think about my limitations, and they never make me sad. Perhaps there is just a touch of yearning at times; but it is vague, like a breeze among flowers)

Helen Keller cũng nhắn nhủ:

Mặc dù thế giới luôn đầy những khổ đau, nhưng luôn có vô vàn những cách để vượt qua nó

(Although the world is full of suffering, it is also full of the overcoming of it)

Hãy để thời gian trôi đi cũng với những buồn phiền. Không phải tất cả những nỗi buồn đều vô nghĩa. Bởi chính nó là một phần tạo dựng nên hình hài của những hạnh phúc của mình sau này. Và giữa vô tận vô cùng của cuộc sống, đôi khi người ta lại mong muốn có được những phút giây buồn để mà nhớ, buồn để mà thương, buồn để mà vấn vương và hy vọng:

Em cứ hẹn nhưng em đừng đến nhé

Ðể lòng buồn tôi dạo khắp trong sân

….

Tình mất vui lúc đã vẹn câu thề

Ðời chỉ đẹp những khi còn dang dở

Thơ viết đừng xong, thuyền trôi chớ đỗ,

Cho nghìn sau… lơ lửng… với nghìn xưa

(Hồ Dzếnh)

Xin đừng tự dối lòng mình, hãy cứ cảm nhận nỗi buồn một cách chân thật nhé, yêu nỗi buồn như yêu những phút giây hạnh phúc. Người ta đâu có dễ hiểu được nỗi buồn, những hãy cố gắng hiểu nó, hiểu rồi ta sẽ biết yêu ta hơn, yêu đời hơn, yêu những nỗi buồn đã giúp ta hiểu mình hơn.

CHIỀU

Hôm nay trời nhẹ lên cao,
Tôi buồn không hiểu vì sao tôi buồn…
Lá hồng rơi lặng ngỏ thuôn.
Sương trinh rơi kín từ nguồn yêu thương

Phất phơ hồn của bông hường,
Trong hơi phiêu bạt còn vương má hồng.
Nghe chừng gió ý qua sông
E bên lau lách thuyền không vắng bờ

Không gian như có dây tơ
Bước đi sẽ đứt động hờ sẽ tiêu
Êm êm chiều ngẩn ngơ chiều
Lòng không sao cả, hiu hiu khẽ buồn

(Xuân Diệu) (Tặng Nguyễn Khắc Hiếu)

Cũng xin đừng gượng ép và lượng hóa xúc cảm, bởi xúc cảm làm lên sự khác biệt của con người, làm cho ta cảm nhận được vẻ đẹp muôn mầu của cuộc sống, và sự bao la của vụ trụ.

Hãy để những xúc cảm của mình trôi đi tự nhiên cùng thời gian, cảm nhận nó như chính nó từng cảm hóa mình. Và một lần nữa, chính thời gian sẽ giúp mình hiểu mình hơn, những nỗi buồn sẽ trôi đi nhẹ nhàng như những hạt mưa. Trong bộ phim khoa học giả tưởng Blade Runner (1982) đạo diễn bởi Ridley Scott, có một lời thoại hay và ý nghĩa:

«Tất cả những khoảnh khắc này sẽ mất đi cùng với thời gian, như những giọt lệ trong mưa

(All those moments will be lost in time, like tears in the rain)

Jean de La Fontaine (1621 – 1695), nhà Thơ và nhà Văn Pháp, tác giả của những câu chuyện ngụ ngôn nổi tiếng thế giới, đã nói rằng :

«Những nỗi buồn bay xa bằng đôi cánh của thời gian » (Sadness flies away on the wings of time)

Nhưng dù sao đi nữa, ta luôn phải tin vào chính mình, luôn lạc quan yêu đời, yêu tất cả những nổi buồn và hạnh phúc mà mình đã có và đi qua. Brian Andreas, nghệ sĩ và là người kể chuyện người Hoa Kỳ nói rằng:

Cô thường khóc ít nhất một lần trong ngày, bởi vì cô thấy buồn, nhưng cũng bởi vì thế giới là quá đẹp và cuộc đời thì quá ngắn ngủi

(She usually cried at least once each day not because she was sad, but because the world was so beautiful and life was so short).

Giữa điệp điệp không cùng của con đường mà mình đang đi, có biết bao nhiêu những khó khăn và buồn phiền trước mặt, nhưng cũng sẽ có rất nhiều niềm vui, hạnh phúc đang chờ đang đợi. Chỉ có sự lạc quan yêu đời, yêu mình, yêu vào ngày mai, chỉ có sự tin tưởng ở chính mình và nghị lực của chính mình, mới giúp ta vượt qua những cạm bẫy và gian khó, giúp ta vươn tới cái đích mà mình ngày đêm mong đợi. Và dù thế nào đi nữa, hãy cảm nhận cái đẹp và những phút giây hạnh phúc ở ngay bên mình, cho dù sau này ta vẫn “Nghìn năm thơ thẩn bóng trăng chơi(Tản Đà – Nguyễn Khắc Hiếu), và dù có “Buồn theo gió lan xa từng thoáng rợn” (Xuận Diệu).

Dưới đây là bài thơ Khúc Độc Hành, Anh làm cũng đã lâu rồi, cái ngày mà một người bạn gặp khó khăn, và anh cũng đang lang thang giữa bao la xứ lạ, tìm một con đường riêng và rất riêng cho chính mình:

KHÚC ĐỘC HÀNH

Giang Hương

Trái Đất sẽ tròn hơn
Mặt Trăng rồi cũng sẽ tròn hơn
Em đừng buồn và cũng đừng níu giữ
Con đường rồi sẽ ngắn lại
Và bên ta sẽ lại có những con đường


Này những bông hoa Hướng Dương
Hãy cứ bình yên phiêu lãng nhé
Dẫu ngày mai không còn khoe sắc thắm
Dẫu có vàng khô trong nắng
Em sẽ vẫn mãi huy hoàng trong những đôi mắt trong


Này chú mèo con ngái ngủ
Đừng lim dim đôi mắt dại khờ như thế
Bởi những chú Sẻ con sẽ nhầm cái thiện với cái ác
Chúng cũng sẽ nhầm luôn cái “mỹ” với cái không “mỹ”
Còn trái tim thì rất dễ vô tình


Cái “tôi” là cái đáng ghét và đê hèn
Cún ạ, đừng có mà chếnh choáng
Bởi tiếng sủa vang của cậu, sẽ làm xao động lòng đêm


Đi hết một hành trình ta lại đến với những hành trình
Phải không dòng sông, và những đám mây hồng đỏng đảnh ?
Xin đừng có nổi sóng và cuồng phong phía sau những mùa trắng
Giọt nước mắt nào cũng mặn
Lời ru nào cũng nặng nghĩa quê hương


Em ạ, bình minh sẽ về sau đêm dài không lặng
Không có hoàng hôn nào là không thơ mộng
Không có nỗi buồn nào ngự lòng ta mãi mãi
Không có lời yêu nào mà không luyến lưu vụng dại
Không có trái tim nào không một phút giây nhân ái
Cuối cùng em cũng sẽ nhận ra thôi
Trái đất sẽ tròn hơn
Mặt trăng rồi cũng sẽ tròn hơn!

….

Advertisements

6 Comments »

  1. 1
    hieunc Says:

    Bai khuc doc hanh nay doc dao ghe!

  2. chà chà, anh Hiếu cảm nhận nỗi buồn một cách sâu sắc thật. Thế mà em cứ nghĩ là anh Hiếu luôn rất lạc quan,..uhm, biết nói thế nào nhỉ, ko hẳn là lạc quan, nhưng mà… Em nghĩ là anh Hiếu cũng đã trải qua nhiều nỗi buồn, vì vậy, anh mới có thể cảm nhận được những điều đó sâu lắng đến như vậy!

  3. 3
    stone Says:

    Cốc cốc cốc!

    Chào anh,

    Đừng sửng sốt vì một người lạ như em.

    Cũng bình thường thôi những chuyến lướt net và dạo net thế này, khi thời gian dư dả đến mức len lén nhìn qua những khung cửa để ngỏ, những căn phòng đầy ắp rộn ràng hơn ngôi nhà mình, những căn phòng bỏ hoang, những căn phòng kg bao giờ là vô nghĩa nếu ta đủ thời gian tìm hiểu chúng… Nhưng lần đầu tiên em đường đột vào 1 ngôi nhà của 1 người kg quen…

    Dù rằng,

    một kẻ ít học như em cực kỳ dị ứng với cái nick của anh, ganh tỵ với cái list trường học của anh, ghét cái theme xanh lá và hồng cánh sen đi chung với nhau, mù tịt luôn mớ thơ với thẩn vốn là sở đoản của em… Và rồi, dưng ngồi nghĩ sao cái anh này lại tìm ra ngần ấy thời gian để tham gia đủ thứ trên trời dưới đất thế này? Chắc là chừng ấy năm kg ăn, kg ngủ, kg tắm, kg cả yêu!

    Và rồi em dừng lại ở đây,

    Nỗi buồn

    Nếu bảo rằng cứ cảm nhận nỗi buồn, yêu nỗi buồn như yêu những phút giây hạnh phúc,
    cố gắng hiểu nó, hiểu rồi ta sẽ biết yêu ta hơn, yêu đời hơn, yêu những nỗi buồn đã giúp ta hiểu mình hơn… Rằng có buồn mới có vui. Khác gì lời an ủi. An ủi nỗi thống khổ của mình, và một ai đó?

    Nếu bảo rằng thời gian sẽ mang nỗi buồn đi, là anh, anh thực sự tin? Thời gian là liều thuốc quý, hay chỉ có tình yêu mới sở hữu phép nhiệm màu này? Nếu kg, làm sao có thiên trường địa cửu và những nỗi niềm ở lại cả khi vạn vật chết đi?

    Em thích câu này: yêu tất cả những nổi buồn và hạnh phúc mà mình đã có và đi qua. nhưng thật khó thực hiện nó. Người ta thật khó để yêu thương nỗi buồn của mình. Chúng luôn nhiều hơn niềm vui vạn lần. Người ta vui kg phải vì mình hạnh phúc hơn người, mà vì mình ít bất hạnh hơn người, ít buồn phiền hơn người. Dù niềm đau là thái cực cần có, là bổ sung hoàn hảo cho hạnh phúc đi nữa, tất cả chúng ta đều kg muốn thấy nó, muốn chối bỏ nó…

  4. Chào em,

    Anh chỉ mới back lại viết lách một chút khi có chút thời gian rãnh sau một quãng dài bận công việc. Cảm ơn em đã viết một comment hay. Anh cũng không có ngạc nhien với một người lạ đâu. Thế giới sẽ gần gũi và thân quen khi mình biết cách tiếp cận nó. Anh cũng là một người bình thường thôi, yêu công việc, yêu mọi người, và thích cân bằng công việc khô cứng trong khoa học bằng một chút dư vị của nghệ thuật, âu cũng là một phần của cuộc sống.

    Anh sống trong môi trường học hành và sinh viên từ hơn mười mấy năm trước tới giờ, có lẽ thời gian nhiều hơn mọi người một chút, ăn ngủ thì chắc là cũng ít hơn, đặc biệt vào kỳ dự án và nghiên cứu, có khi thức cả hai đêm không ngủ, cuộc sống như sinh viên mà. Còn tắm thì chắc chắn ít hơn rồi…mọi người bình thưởng rồi, nhưng cũng không đến nỗi lên lịch trong tuần và tháng. Còn yêu thì là khái niệm vô cùng, anh chẳng dám bàn luận.

    Yêu nổi buồn, cảm ơn những nổi buồn… đó là khởi sự bắt đầu cho việc chấp nhận và hiểu hơn về mình, để tiếp cận tốt hơn, thích nghi tốt hơn với môi trường mà mình đang tồn tại, nơi mà nỗi buồn sinh ra. Nổi buồn khác với những nổi thống khổ. Nổi thống khổ có yếu tố tiêu cực nhiều hơn, có yếu tốt ngoại vi, cho người ta ít lựa chọn hơn. Buồn là một khoảnh khắc bất chợt hay nguyên do từ tình cảm của chủ thể, hơn là của ngoại cảnh áp đặt. Đức Phật nói, đời là bể khổ mà, và người quyết tâm đi tìm chân tu của nỗi khổ và bí quyết diệt sự khổ. Bậc Chân tu tối cao, có thể đạt tới một quyền năng, mà ở đó nổi buồn không có chổ để tồn tại. Khi có những người bạn, những người thân gặp nỗi buồn, thì an ủi là một giải pháp tâm lý cần thiết lắm chứ. Người ta đôi khi cũng chỉ cần một lời an ủi, và nó giá hàng ngàn lần tiền bạc và vật chất. Không phải ai cũng có thể đủ mạnh về physical, để có thể đứng vững trước những tác động tiêu cực từ tâm lý; chính vì thế mà khi gặp khó khăn và buồn phiền, người ta thường tìm tới người thân để sẻ chia và nhận một lời an ủi.

    Thời gian luôn là liều thuốc quý, và khoa học tâm lý trị liệu bây giờ cũng luôn lấy giải pháp này làm giải pháp điều trị. Có tình yêu và sự sẻ chia thì nỗi buồn sẽ bay đi nhanh hơn. Thời gian cũng dạy cho người ta biết cách làm thế nào để vượt qua thử thách. Người thành công luôn biết mình phải làm gì, chẵng lẽ cứ ôm mãi những nỗi buồn để rồi nó cứ từ từ gặm nhấm thân thể và trí lực của mình?. Thời gian cũng cho phép người ta khôi phục lại những cú sốc tâm lý và có những giải pháp tối ưu hơn cho những rằng buộc và mục tiêu của mình.

    Tại sao người ta lại khó yêu thương những nổi buồn của mình? thực ra có cả khó và dễ. Khó khi mình chưa đủ bãn lĩnh, chưa đủ trãi nghiệm và trí lực để vượt qua nỗi buồn. Nỗi buồn là một phần cuộc sống của mình, là quá khứ của mình, nếu không yêu thương nó, không cố gắng hiểu nó, thì làm sao mà thành công được. Anh thường nghĩ tới những gì tích cực hơn. Ví dụ, thay vì dùng từ Thất Bại, thì mình nói là mình không Thành Công được nhiều. Tâm lý con người vô cùng vô tận lắm. Người ta thường không dám làm việc gì quan trọng vào những ngày xấu như Thứ 6 ngày 13, đó cũng là vì họ không tin tưởng vào khả năng của mình lắm. Khi không đủ tự tin, thì trí lực của con người, khả năng của con người không thể phát huy hết được. Khoa học Tự Kỷ Ám Thị luôn dùng những ngôn từ, những giải pháp tâm lý, để kích hoạt con người đạt tới sự quyết tâm cao nhất, và tự tin ở chính mình.

    Nỗi buồn cũng chỉ là một trạng thái cảm xúc mà thôi. Nếu nỗi buồn mà nhiều hơn niềm vui vạn lần thì thật là bất hạnh. Với anh, trong cuộc sống thường ngày, anh luôn không có khái niệm thất bại và buồn phiền, mà chỉ luôn nói là mình chưa được thành công hay vui vẻ như mọi khi. Hạnh phúc cũng vậy, đâu phải dễ dàng cảm nhận được hạnh phúc luôn ở bên mình. Nếu em đọc những sách của thầy Thích Nhất Hạnh (http://www.langmai.org), thì Thầy luận bàn về vấn đề này nhiều lắm. Anh nghĩ em có thể đọc một cuốn điển hình, đó là cuốn “an lạc từng bước chân” (http://www.thuvienhoasen.org/anlactungbuocchan.htm).

  5. Nếu nói là “người ta vui vì không phải vì mình hạnh phúc hơn người, mà vì mình ít bất hạnh hơn người, ít buồn phiền hơn người”, thì anh nghĩ đây là một giải pháp tâm lý và cách tiếp cận không tốt. Một nguyên tắc sống tốt nhất đó là “không nên so sánh với người khác”. Em có thể tham khảo một chủ đề này ở bài viết ở link sau : http://hieulc.blogspot.com/2007/07/you-are-responsible.html, anh sẽ post lên 360 blog bài này khi có dịp. Nếu cứ chạy đua theo những criteria của xã hội, của người ta, thì mình luôn luôn bị xã hội và ngoại cảnh điều khiển. Những người bản lĩnh thì luôn tự tin ở mình, luôn dựa vào mình, và tin tưởng vào những bước đi của mình. Vì nhu cầu của con người là vô cùng vô tận, tốt nhất hãy tạo dựng cho mình một cuộc sống mà ở đó mình chính là mình, không phải là ai khác. Anh post lại bài thơ “Tôi không là ai cả! còn bạn là ai?”. Bài này anh post ở chủ đề “Cái Đẹp Của Thơ” ở Blog này.

    I’m nobody! Who are you?
    by Emily Dickinson

    I’m nobody! Who are you?
    Are you nobody, too?
    Then there’s a pair of us — don’t tell!
    They’d banish us, you know.

    How dreary to be somebody!
    How public, like a frog
    To tell your name the livelong day
    To an admiring bog!
    Tôi không là ai cả! còn bạn là ai?
    Tác giả: Emily Dickinson

    Tôi không là ai cả! còn bạn là ai?
    Bạn cũng không là ai cả phải không?
    Vậy thì có một đôi chúng ta -Đừng tiết lộ nhé
    Người đời có thể xa lánh chúng mình, bạn biết đấy.

    Buồn biết bao khi là một ai đó!
    Nổi tiếng, như một chú ếch
    Gọi tên mình cả ngày
    Trước vũng lầy ngưỡng mộ!

    (Bản dịch của Giang Hương)

  6. 6
    Mi Na Says:

    Anh Hiếu suy nghĩ sâu sắc thật. Đọc bài viết của anh em cảm thấy cuộc sống thú vị lắm.


RSS Feed for this entry

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: